Tui phát hiện là tui rất hay tự làm mình khổ bằng nhiều cách khác nhau. Đa phần đều núp bóng dưới các thể loại danh nghĩa: đồng cảm, sâu sắc, nặng tình, người tốt đồ đó.
Nên là với một ít kinh nghiệm nhấn chìm bản thân trong bể khổ đau, tui sẽ đút kết lại một chút.
1. Đặt bản thân vào vị trí của người khác
Đây là cách cực kì hữu dụng nhưng dễ làm nhất – lấy cảm xúc người khác gán lên mình rồi nghĩ là đó là cảm xúc của mình. Biểu hiện cực kì rõ nếu tui có các cảm xúc sau đây:
- Tức dùm người khác: kiểu thấy chuyện bất bình cái đứng ngồi hông yên á, mắc nhảy vô nói đạo lý hông ấy khuyên lơn đồ á.
- Tội nghiệp người khác: thấy người ta đáng thương quá đi, sao người ta tốt vậy mà phải chịu cảnh này. huhu
- Hùa theo người khác: cảm giác tìm thấy đồng minh, muốn nhập vào lập team building đi diệt kẻ ác.
- Vào vai anh hùng: nhục quá má ơi nhưng tui rất hay diễn vai này! Rất là hay trùm khăn quàng siêu nhân lên rồi thay mặt người yếu thế đi lụm vai ác phản diện😒
- Tự hỏi nếu mình là họ thì mình sẽ thế nào? Rồi ôm nguyên combo cảm xúc đó về ấp ủ cho lên mầm đau khổ chơi dị đó.
2. Tự đặt kỳ vọng cao
Tui luôn có một niềm tin mù quáng nào đó vào con người. Kiểu ‘nhân chi sơ tính bổn thiện, dù sao vẫn còn người tốt’ đồ là xưa rồi. Tui nâng cấp lên.
Nếu là người tui mới quen biết thì tui sẽ tự gắng họ với vài cái nhãn như là nhìn mặt hiền lành, chăm chỉ siêng năng, gia đình gốc gác.
Nếu quen thân hơn thì sẽ đến tánh tình ngay thẳng, biết sai sửa sai, tình cảm chân thành.
Và còn một thứ nữa mà tui mới phát hiện ra: tui có một sự tư tin thần thánh là mình-có-thể-thay-đổi-một-con-người!
Tiếp theo là phản xạ mang cấp độ tiềm thức. Tức là tui sẽ tự động gán hành động tương ứng lên những người mà tui cho là sẽ, và nên, có những hành động như vậy.
Và một vài lần thành công đã giúp tui xây nên phản xạ kiên cố như tường thành – kỳ vọng trước đã, khổ tính sau.
3.Phóng đại cảm xúc
Hay còn gọi nôm na là làm quá lên đó.
Cái này dễ làm lắm. Ai cũng có trí nhớ mà đúng hông? Nhưng nếu nhớ về kỷ niệm mang tính tiêu cực thì, chẳng những nhớ được chi tiết mà còn có lồng tiếng, chèn nhạc, hiệu ứng slow motion các thứ đồ đó. Rồi gộp mấy chục ngàn cảnh lại đè lên nhau, xong bật chế độ tua vô cực.
Như còn chưa đủ phê. Tự hóa thân thành nhà phê bình phim ảnh luôn! Chèn bình luận vô. Chèn chuẩn mực xã hội vô. Chèn giá trị quan của thế giới vô. Chèn nhân quyền vô.
4. Vào vai nạn nhân
Tui rất ghét vai nạn nhân, vì sẽ chết sớm đó.
Nhưng mà trong vô thức, tui lại trở thành nạn nhân đội lốt người tốt.
Là tui sẽ trong tư thế kẻ nặng tình nên không thể bình phục, kẻ bị phản bội nên không thể tha thứ, kẻ bị bỏ rơi nên không thể vượt qua.
Ai làm cho tui khổ chớ tui chỉ muốn sống bình yên thôi mà! Là ai? Là ai?
5. Phản ứng bằng cảm xúc
Tai vừa nghe, mắt vừa nhìn, não chưa kịp làm việc là con quỷ cảm xúc lập tức hiện hình rồi.
Rồi não đình công luôn. Kệ bà cảm xúc nó làm gì làm đi. Kao mệt.
Kết
Tạm thời vầy đi. Xài nhiêu đây thôi là thấy khổ quên lối về rồi. Còn làm sao để thoát khổ á hả?
Nói sau đi. Giờ còn đang mắc khổ 😅


