Hạn Mức Đi Kèm Phiền Phức

Hạn mức mua hàng trả sau của ai đó vừa tăng lên tận 17 triệu.

Ai đó là tui, đang cảm thấy thật đáng sợ!

Với một con đỗ nghèo khỉ như tui, thì con số đó quá cao rồi.

Nó đã tố cáo một sự thật, là tui đã vun tay quá trán lão luyện đến mức có thể được nâng hạn mức xài tiền từ 10 triệu lên 17 triệu trong vòng có vài tháng.

Khi tui nhìn thấy thông báo này, tui chỉ biết xanh mặt.

Tui đã lên xong kế hoạch chi tiêu, cân đo đong đếm ngân sách các kiểu các thứ, đang lên tinh thần chuẩn bị vượt qua cái bẫy mua sắm do mình tự đặt ra. Lúc mở app ra kiểm tra xem còn nợ nần gì không thì phát hiện mình có nguy cơ cực kì cao để…mắc nợ tiếp!

Một cảm giác lẩn quẩn quen thuộc.

Đi làm, mua sắm, nhận lương, trả nợ tiêu dùng.

Lúc mua đồ thì sung lắm, vì tiền luôn có sẵn trong mục mua trước trả sau mà. Chỉ cần bấm số pin là xong. Cho nên,

thấy quảng cáo sách, mua.

thấy quần áo đúng gu, mua.

thấy gì mới lạ và muốn trải nghiệm, mua.

thấy gì không lạ lắm nhưng có vẻ có ích, mua.

thấy đồ điện tử mini dễ thương tiện dụng, mua.

thấy thứ chưa cần xài nhưng đang sale off, mua.

thấy đồ ăn dinh dưỡng hay đồ ăn vặt đội lốt dinh dưỡng, mua.

Cứ vậy mà xài voucher. Cứ vậy mà mắc nợ.

Tui biết tui hay mua hàng theo cảm tính chứ ít khi xét đến khía cạnh cần thiết của nó.

Thật ra trước đây tui cũng từng có thói quen tốt. Tui sẽ suy nghĩ kĩ trước khi mua một món đồ xem mình có cần xài nó hông, có thật sự xài nhiều lần hông, thiếu nó mình sống được hông, bla bla. Sau vài ngày bỏ giỏ hàng rồi lại nghĩ tới nghĩ lui, thấy vẫn cần nó thì tui mới mua.

Tất nhiên cái thói quen đó được hình thành sau nhiều lần mua sắm buông thả và âm ngân sách mua sắm hàng tháng!

Rồi bây giờ, sau khi sống tốt trong ngân sách cho phép được một thời gian thì tui ngạo mạn lên. Tui nghĩ là mình có thể kiểm soát tốt rồi, nên tui mất cảnh giác với cái vụ mua trước trả sau. Cái thứ làm mình có ảo tưởng là mình có sẵn 10tr chỉ để mua sắm.

Tháng vừa rồi là tháng hè và chỗ làm của tui lên kế hoạch đi du lịch. Mặc dù đã thoát khỏi ý định mua cái vali mới, tui lại sa vào cái hố mua những thứ lặt vặt linh tinh và quần áo để chuẩn bị cho chuyến đi.

Ờ thì, cái số tiền đó…nó cũng tương đương cái vali!!!

Tui vừa đau đớn rút tiền thanh toán cái đống nợ đó vừa đay nghiến chính mình. Vì tui, vừa mất toang khoản tiết kiệm cho tháng rồi. Mà cái khoản đó sẽ được gom vào quỹ y tế của mẹ tui!

Cha ơi là má…

Vì cái việc mua sắm không kế hoạch thôi, tui đã vô tình phá luôn các kế hoạch tài chính liên quan. Mấy cái kế hoạch đó còn quan trọng gấp nhiều lần mấy thứ đồ đạc tui vừa sắm. Vậy thì cái việc mua sắm của tui có ý nghĩa gì?

Vui sao? Thỏa mãn cơn ghiền sở hữu một món đồ mới sao? Hay chỉ vì quen tay, cứ qua tháng là phải sắm ngay vài món?

Mà á, mặc dù đã mua đủ rồi, tui vẫn không cảm thấy hài lòng. Tui vẫn muốn mua thêm. Vậy thì thói quen mua sắm có thể không thuộc về nhu cầu, mà nó thuộc về quán tính.

Như kiểu bánh xe lăn bánh í, một khi đã lăn là không dừng lại, trừ phi có lực cản.

Nhưng tui đã dẹp hết mọi lực cản rồi! ha…

Mỗi lần ngón tay đảo qua đảo lại giữa giỏ hàng và thoát ứng dụng, cái thứ suy nghĩ xuất hiện trong đầu tui sẽ là:

Yêu thương bản thân mình thôi mà.

Hết tiền thì kiếm được, sale lâu lâu mới có.

Đầu tư cho bản thân chứ đâu có mua về rồi bỏ đâu.

Lâu lâu mới sale một lần mà, lần sau nó lên giá thì sao?

Giờ chưa xài nhưng sau này cần thì sao, cũng phải mua thôi.

Hông lẽ mua một món có nhiêu tiền bắt người ta gửi, để kiếm gì đó mua thêm.

Cái suy nghĩ nực cười cuối cùng là cái đã giết ngân sách của tui hông biết nhiêu lần.

Là tui hay đặt bản thân là người bán á. Phải gói hàng, phải tốn hộp, tốn bọc xốp, tốn băng keo, mà gói cái gói hàng có chút xíu, có mấy chục ngàn thì nó lãng phí quá. Thế là tui sẽ mò vô shop lướt, một hồi thế nào cũng bỏ thêm vào giỏ hàng vài món.

Ừm, mấy bà có thể cười vào mặt tui. Tui cũng đang cười mỉa chính mình đây nè.

Ngày mà tui còn sống giản dị, mua ít, xài ít, tui nghĩ thì ra mình cũng là người cần kiệm ha.

Ngày mà tui điên cuồng chốt đơn, tui nghĩ thì ra mình cũng thích mua sắm ha.

Ủa vậy rốt cục ai mới là mình?

Nếu hình dung bản chất tui là con ngựa hoang thì thật ra những ngày tui sống cần kiệm là những lúc tui tự cột dây cương cho chính mình. Tui bắt tui phải chi tiêu kiểm soát, ăn trông nồi ngồi trông hướng. Có thể lúc đó tui đã làm tốt nên tui ảo tưởng bản thân hẳn là một công dân liêm chính!

Nhưng mà không. Một khi tui sơ hở, nới lỏng dây cương là con ngựa kia lập tức tung vó phi nước đại.

Tui hóa ra vẫn chỉ là con ngựa hoang chưa được thuần hóa chứ liêm chính cái quần gì đâu!

Chẳng qua là cũng may, tuy bản chất hoang đàn nhưng thân tàn thì cũng biết chấn chỉnh.

Chỉnh như nào thì phải từ từ thử nghiệm vài biện pháp đã. Còn giờ thì tui phải đi làm thêm dây cương đây… 🐎

Nói Thì Dễ, Làm Đi

Đã nửa năm trôi qua và cái dự án đầu năm nay vẫn chưa đi đến đâu. Hay nói đúng hơn là chưa từng được bắt đầu.

Nhắc lại một tí, chính là cái vụ 2Đ3T á.

Ừm, lúc ngồi viết viết soạn soạn thì hoành tráng lắm, khoa học lắm, thực tiễn lắm. Nhưng tới cái khúc áp dụng thì thôi, chưa dụng được gì thì đã áp mặt vào gối chơi điện thoại rồi.

Quan trọng hơn là, nửa năm nay tui không viết một bài dài nào. Nó đồng nghĩa với việc, tui, không có gì để đúc kết hay chia sẻ!

Kể từ sau cái tuyên bố dõng dạc thực hiện kế hoạch 2Đ3T màu hồng đó, tui ngụp lặn giữa những kênh giải trí, quên luôn mục tiêu học hành, bỏ qua hết những ý định nên thơ về trao dồi tâm sinh lý.

Ừm ý tui là tìm cách nâng cao sức khỏe tinh thần và thể chất á! :))

Cái định hướng 2Đ3T kia nó không lớn lao gì nhưng nó thật sự khá là lý thuyết và khá hoàn hảo đối với tui.

Nghĩ mà xem, tất cả những hoạt động của tui sẽ được liệt vào 1 trong 3 đứa Thân, Tâm, Trí. Rất khoa học, rất gọn gàng. Phân nhóm thành công thì quá tuyệt vời. Nhưng nếu có hoạt động mà tui không biết liệt vào đâu thì sao?

Chẳng hạn như đọc đam mỹ. Chẳng hạn như lướt video ngắn. Chẳng hạn như xem một clip dài mà sau khi xem xong mình mới biết mình vừa lãng phí thời gian và dung lượng 5G.

Một khi không có chỗ để chứa, không có định nghĩa cụ thể, không gọi tên được thì tui sẽ… phớt lờ luôn và tiếp tục làm cái việc không có danh phận rõ ràng đó.

Ờ thì, những thứ dang dang díu díu mập mờ luôn hấp dẫn hơn mà không phải sao?

Còn 1 lý do khác nữa. Chính là tui…

QUÊN.

Ờ, đúng là vậy đó. Tui quên. Tui làm cái việc đó dễ như cách tui nói ra cái từ đó vậy đó.

Mà lý do cũng khá chính đáng.

Tui quá mệt mỏi với công việc toàn thời gian rồi. Tui muốn nghỉ ngơi. Tui muốn giải trí. Tui muốn nằm yên. Tui muốn tự thưởng. Tui muốn tự do. Tui muốn tự chữa lành. Tui đã làm việc chăm chỉ mà, tui không xứng đáng với những điều này hay sao hả? Hả?

Đó. Một tui khác của tui đã hét lên trong sự háo hức như vậy đó. Và cái tui còn lại chỉ biết câm nín, hèn nhát đưa cho đứa kia cái điện thoại, rồi nằm yên thả trôi theo dòng đời…

Cho đến một ngày, tui nhìn lên cuốn lịch và đau đớn phát hiện ra, tui còn chỉ có nửa năm nữa để viết cái Tổng Kết Năm tiếp theo.

Và tin vui là nửa năm đầu chả có éo gì để tổng kết!

Ngoài 2 chữ giải trí.

Ừm, mặc dù tui khá là vô trách nhiệm với cái kế hoạch của mình, nhưng tui cũng có sỉ diện chớ! Sao mà tui có thể hô hào vang vọng như thế từ đầu năm, rồi quẩy mông đi giải trí cả nửa năm trời như thế được nhỉ? Tui của cuối năm 2026 sẽ cười vô mặt tui, sẽ nhìn tui bằng ánh mắt thương hại, sẽ lắc đầu chầm chậm như thể tui là thể loại bệnh viện trả về vậy!

Làm sao sỉ diện của tui có thể cho phép điều đó xảy ra? Nó kêu tui phải tìm cách quay về với 3T của mình gấp.

Thế là trong cơn điên cuồng cứu vãn tình hình, tui liền mua sách về đọc. Ngay lập tức liệt hoạt động này vào ô Trí. Tadaaa!!!

Cái Thân thì thật ra cũng chưa đến nỗi. Tui đang vui vì ít ra vòng 3 của tui cũng tăng số lên rồi. Nghe thì có vẻ tui chú ý ngoại hình. Mặc dù tui từng đề cập ‘không cần đẹp, chỉ cần khỏe’, nhưng mà…ai mà chịu được cái vòng 3 lép xẹp của mình chứ? Ngồi không bị cấn đau sao? Mặc quần không bị dư vải sao?

Còn Tâm thì tui sẽ nhắc nhở bản thân viết bài đều đặn một chút. Ít nhất viết đều cái series 111 chữ đi đã.

Rồi sau đó mở ra khu vực review sách chẳng hạn.

Hơi tham vọng một tí, nhưng cứ xem như nó là cách để rèn Trí và bổ Tâm đi.

Ừm…tạm thời vầy đi đã. Tui cũng không muốn bắt bản thân phải cắt ngay cái vụ giải trí để tập trung hoàn toàn vào mục tiêu mới này. Nói trước bước hông qua má ơi!

Nhưng mà trong một nỗ lực vớt vát nửa năm còn lại của mình, tui sẽ viết 3 chữ Thân Tâm Trí lên tường.

À không, tui sẽ kẻ luôn cái bảng để chơi điền vào chỗ trống. Nhân tiện thêm cột Giải Trí vào. Làm được cái gì thì điền vào cái đó. Còn nếu giải trí nhiều quá, tui sẽ thẳng tay liệt bản thân vào hàng con nghiện luôn.

Ừm… Để xem cuối năm nay tui có thành con nghiện giải trí hông nha 😑

Mưa Của Trời, Nước Mắt Của Người

Tui hài lòng với cơ thể mình và tui biết ơn vì mẹ đã sinh ra một tui lành lặn. Chỉ có một thứ làm tui hơi phiền.

Đó là tuyến lệ quá mức phát triển của mình.

Tui cực kỳ dễ rơi nước mắt. Dễ đến mức nào?

Thấy một bà cụ qua đường giữa ngã tư, có chú kia chạy xe honda tới vừa chắn xe vừa đỡ cụ qua đường, tui lập tức mũi cay cay, nước mắt chực trào.

Thấy một con chó chạy qua đường suýt nữa bị đụng, tui tưởng tượng tới cảnh nó chết, lập tức muốn khóc.

Đọc được một câu văn nào đó, thiên hạ đọc thì bình thường, tới tui đọc thì bị cảm động lệ rơi.

Nghe một tuồng cải lương tới chi tiết một người nghèo đi bán cải nuôi mẹ nhưng tự biết thân biết phận không dám cưới vợ giàu, nước mắt liền muốn chảy.

Đọc truyện mà tới chi tiết nhân vật chính vì yêu mà âm thầm làm gì đó cho người yêu, nhưng vẫn không muốn người kia biết, tui lật ra khóc hụ hụ!

Xem tin tức, thấy đôi nam nam người ta cưới nhau, tui cũng mừng cho hạnh phúc của người ta mà mũi cay cay, mắt đỏ hoe.

Ơi tui mệt với cái tuyến lệ của mình ghê luôn.

Nó vô lý tới mức mà có những chuyện người ta kể mà người ta cười, còn tui nghe mà tui lại muốn khóc?!

Nên có những bộ phim lịch sử mà thiên hạ review kêu hay á, tui không dám ra rạp coi. Tui sợ tui khóc thành chó.

Không phải chỉ mình tui thấy phiền. Người yêu cũ của tui cũng thấy phiền!

Có lần tui khóc, người ta chỉ nhìn tui trêu chọc, không thèm dỗ.

Mới đầu tui nghĩ chắc là do lúc tui khóc nhìn không được xinh, hoặc do tui khóc nhiều nên người ta phiền.

Nhưng sau nhiều lần tự ôm mình khóc hàng đêm, tui nhận ra, không phải tui phiền. Mà là không có yêu thương.

Tui làm một sự so sánh đơn giản thôi. Nếu tui thấy mẹ tui khóc, tui sẽ hoảng loạn. Nếu mẹ khóc là vì tui, tui sẽ hoảng loạn gấp đôi, kèm theo hối lỗi, cắn rứt lương tâm, và tui không bao giờ muốn mẹ khóc vì tui nữa.

Khi đã hiểu ra, tui không còn muốn khóc vì ai, cũng không muốn để cho người khác thấy nước mắt của mình nữa.

Có lần tui vô tình xem được một video xúc động đối với tui, tui khóc nấc lên. Được khoảng vài phút gì đó, sau khi nín khóc tự dưng tui lại cảm thấy nhẹ nhõm hẳn đi. Nó như kiểu cái bịch ấm ức trong tui đầy tràn quá rồi, giờ được xả ra một chút cái nó thông thoáng liền vậy đó.

Cái tui lại phát hiện, ồ, thì ra cái tuyến lệ của mình không vô lý ha!

Cái việc xả van cho cảm xúc trào ra như thế cũng giúp tui cảm thấy lòng mình mềm lại. Nó như kiểu, tự dưng sẽ bao dung hơn cho lỗi lầm của người khác, tự dưng sẽ muốn cười không vì lý do đặc biệt gì (nghe giống bị khùng ha!), tự dưng thấy cuộc sống khá dễ chịu dễ thương.

Rồi thì lâu lâu phải khóc một lần như vậy để thấy mình đang sống. Vì cũng có lúc phải lo cơm áo gạo tiền mà bị cuốn vào guồng, cứ cuống cuồng chạy theo ngày theo giờ mà lờ đi cảm xúc bản thân. Quên mất mình cũng là một con người có yêu, ghét, buồn, vui. Cũng biết đồng cảm, cũng biết xót xa, cũng biết thiết tha với tình người.

Quan trọng nhất là, nước mắt là tín hiệu tốt để tui biết mình chưa từng chai sạn. Sợ là không rơi được giọt nước nào, lúc đó hẳn là không còn miếng cảm xúc nào với cuộc đời nữa rồi.

Thế nên tui dần dần cảm thấy bình thường, và còn thích cái tuyến lệ này nữa.

Mặc dù đến giờ, tui vẫn không muốn người khác thấy mình khóc, nhưng khi tui ở một mình, tui luôn kiếm chuyện để khóc một chút!

Có phương tiện truyền tải tình cảm cho thế giới như thế mà không xài thì phí, nhỉ! 🤗

Vẽ Hoa Vẽ Lá Vẽ Đường Sẽ Qua

Đóng năm cũ xong rồi thì giờ mở năm mới thôi. Năm nay sẽ không đặt mục tiêu nữa. Tui sẽ đặt mục lục những việc cần làm thôi.

Chủ đề cho năm nay là tinh thần 2Đ + 3T.

Quy tắc áp dụng cho những dự định học hành rèn luyện: 2Đ = Đủ và Đều.

Mọi dự định học hành rèn luyện đều phải xoay quanh: 3T = Thân, Tâm, Trí.

1. Đủ

Tui tin vào lý thuyết lượng đủ thì chất mới thay đổi được.

Chất đối với tui có thể là một thói quen tốt, một kỹ năng mới, một nhận thức lành mạnh. Nếu chúng chưa xảy ra có nghĩa là lượng mà tui nạp vào vẫn chưa đủ.

Lượng chính là thời gian chất lượng tui dành cho chúng. Thời gian không thì chưa đủ, thời gian chất lượng mới tính.

Nên tui có công thức như vầy:

thời gian chất lượng = làm một việc tại một khung giờ cố định

chất thay đổi = thời gian chất lượng x n lần

Chất giữ nguyên không có nghĩa là tui chưa đủ tốt, không phải là tui ngu, không phải tại cái kế hoạch dở ẹc. Là do chưa đủ thời gian chất lượng thôi.

2. Đều

Làm cái gì cũng vậy, lâu lâu làm một lần thì biết chừng nào mới giỏi lên được.

Tui đã từng lên thời khóa biểu cho việc cần làm y như hồi đi học rồi, nhưng thất bại. Vấn đề là tui tham quá, xếp lịch kín mít sít sao quá, xong cái tui kham không nổi. Yếu còn bày đặt ra gió là vậy á!

Nên đợt này tui chỉ lên lịch cho đúng một việc thôi – việc quan trọng nhất.

Tui còn rớt vô một cái bẫy nữa. Là chừng nào tui thấy có nhiều thời gian cho việc đó thì tui mới làm. Còn ít thời gian quá thì tui chê, vì tui cho là có làm cũng chả tới đâu.

Nên tui quay qua giải trí!!! Thế là thời gian giải trí của tui tăng một cách đường đường chính chính.

Rút kinh nghiệm lần 2: chỉ cần rảnh 10′ = làm. Khỏi trả giá nữa.

3. Thân

Nói tới 3T thì có thể hình dung chúng giống như cái kiềng 3 chân.

Mà Thân chính là cái chân giữa.

Ừm, ý tui là nó là trụ cột, là cái quan trọng nhất để gồng gánh 2 đứa kia á. Nhưng tui thích sự liên tưởng của mấy bà! haha

Năm nay phải xếp anh bạn này lên đầu tiên. Làm gì làm, Thân phải khỏe mạnh. Body không đẹp cũng không sao, nhưng nhất định bộ đồ lòng và bộ não phải sạch sẽ sáng sủa nhất có thể.

Muốn vậy thì phải thường xuyên để ý việc ăn uống và tập luyện.

Không cần ăn ngon, chỉ cần ăn đúng. Không cần lết ra gym, trải thảm ở phòng là được.

Không bệnh vặt, không trĩ, không giãn tĩnh mạch thì mới có tâm sức mà lo cho mấy thứ khác.

4. Tâm

Quan trọng cấp 2. Năm nay sẽ phải tập làm bạn với bản thân nhiều hơn.

Tập quan sát hành vi sốc nổi lúc tức giận. Tập để ý lời nói khi trò chuyện, khi góp ý. Tập lắng nghe tiếng nói trong đầu.

Chỉ ở bên và không kiểm soát, không phán xét. Để cho suy nghĩ được tự do. Để cho tâm mình lang thang. Tui chỉ cần ngồi đó nhìn nó chăm chú thôi.

Đây chỉ là bước đầu của việc quan tâm và không phớt lờ tâm mình. Rồi sau đó?

Để tui làm xong bước này đi đã. Bước tiếp theo từ từ tính.

5. Trí

Khúc này là khúc tui đau lòng… Tui đã hủy hoại nó không nương tay trong suốt một năm.

Thành ra năm nay tui phải cố mà bù lại. Cũng không hẳn là phải nhồi nhét kiến thức tư duy gì đâu.

Đơn giản là để nó được làm việc.

Công tắc để bật chế độ ‘vào vị trí’ là: đừng chấp nhận bất cứ điều gì là hiển nhiên đúng.

Còn làm việc bằng cách nào á hả? Thì tui đang làm nè, viết á.

Nên đây là quy trình cho thằng Trí nó làm việc nè:

tiếp thu thông tin ➡️ xử lý dữ liệu (liên tưởng, so sánh, móc nối,…) ➡️ viết

Thông tin không qua bước xử lý dữ liệu: bỏ qua.

Thông tin đã qua bước xử lý dữ liệu nhưng không viết được: quên đi.

Đừng tham, đừng tiếc.

Nếu thông tin đó quan trọng, tui sẽ có dịp gặp nó lần nữa. Nếu nó không quan trọng thì nhớ làm mịa gì?

Kết

Xong, định hướng ít thôi nhưng rõ ràng. Mọi kế hoạch đặt ra cứ bám theo 2Đ 3T là được.

Trước khi muốn làm gì thì tui sẽ hỏi tui 3 câu hỏi:

1. Cái này phục vụ cho cái T nào?

2. Tui có thể làm đều không?

3. Tui có thể làm đủ không?

Trả lời được 2/3 câu thì tui mới làm.

Không trả lời được thì mình lướt qua đời nhau, đừng làm nhau đau nha.

Rồi, tiếp tục sống cho năm 2026. Không mong điều gì. Không cầu điều gì.

Cứ từ từ mà sống thôi 🌱

2025 Và 12 Bài Học

Qua năm mới rồi, tui cũng nên nhìn lại năm cũ đi thôi.

Nói ra cũng không sợ mấy bà cười, đây là lần đầu tiên tui bày đặt tổng kết năm đó. Tại vì năm nay tui có cái blog này, có nhà để trưng bày rồi nên hơi chăm lên tí!

Tui sẽ không liệt kê những gì mình làm được trong năm qua, vì có cái quần gì đâu mà liệt! Thay vào đó, tui sẽ tổng kết lại những bài học mình rút ra được. Bài học thì mới có giá trị đọc lại chớ nhỉ!

1. Có sức khỏe thì đỡ tốn tiền oan

Năm 2025 thật ra đã bớt bịnh vặt hơn năm 2024 rồi đó, nhưng tui vẫn khá tiếc tiền thuốc. Nếu tui chăm tui cẩn thận hơn nữa thì cái khoản đó sẽ biến mất luôn.

Mà cũng vì bệnh vặt mà tui phải xin nghỉ làm vài ngày, mấy ngày đó cũng ảnh hưởng tiền lương. Tính ra thì không nhiều nhưng năm nào cũng vậy thì cộng lại có khi bay hết cả tháng lương á chứ.

2. Bệnh từ miệng mà ra

Phải tâm niệm cái việc này: dinh dưỡng rất quan trọng. Nên phải quan sát cơ thể mình nhiều hơn, đặc biệt là qua mỗi bữa ăn, mỗi thứ mình ăn vào.

Tui ăn mặn nhiều thì tui sẽ dễ bị bịnh hơn là ăn chay! Có thể điều chỉnh ăn xen kẽ nhưng nhất định phải kiểm soát cái việc ăn mặn lại.

3. Nghiệp từ miệng mà ra

Tính tui khá tốt vì tui không ham hóng drama. Ai kể thì nghe cho người ta vui. Nhưng tui phạm phải cái nết hay đồng cảm!

Bây giờ việc không liên quan đến tui nhưng hễ tui thấy người ta quá đáng thì tui cũng bày đặt bình luận vài câu bức xúc. Nhưng tui nào biết sự tình bên trong, tui nào biết thực hư ra sao, tui nào biết tình huống thế nào.

Dù nói là bình luận vài câu không mang ác ý nhưng không nghĩ trong đầu thì làm sao nói ra miệng được? Nếu chưa rõ tình hình đã vội nghĩ xấu cho người ta rồi, thì có bị nghiệp quật cũng vừa lắm!

4. Giải trí nhiều quá, não sẽ thành màn hình LCD

Toàn là hưởng thụ không mà, có làm cái khỉ gì đâu mà không phẳng.

Nếu tui cư xử với não tui như một bó cơ, thì cơ mà không tập luyện là nó sẽ teo lại và nhũn ra.

Nghĩa là, từ một khối não săn chắc có nếp nhăn tinh tế, nó trở thành một đống ruột gà trơn tuột mềm oặt.

Nghĩa là, nếu tui không muốn có một cái đầu chỉ dùng để trang trí cho đủ bộ phận, tui phải kiểm soát cái việc giải trí vô tội vạ của mình lại.

5. Mục tiêu quá lí tưởng thì không thể hoàn thành

Tui bỏ dỡ biết bao nhiêu kế hoạch cá nhân rồi. Nào là đọc sách, học ngôn ngữ, học đàn, học copywriting, học social management. Nào là tập gym, tập yoga, tập thiền. Nào là ăn ngủ đúng giờ, kỷ luật bản thân, thực hành thói quen tốt.

Tui bỏ sạch bách.

Có vẻ kế hoạch của tui đã sai từ bước đầu tiên – đặt mục tiêu. Khi mục tiêu không phải là quá trình mà là kết quả thì tỉ lệ bỏ cuộc của tui là 96,69%.

Cho nên tui phải học lại cách đặt mục tiêu và cách lập kế hoạch tương ứng.

6. Mua sắm vô trách nhiệm sẽ liệm luôn cái bóp tiền

Tui đã không đi siêu thị mua đồ mấy năm rồi. Mua đồ online thì giá rẻ hơn nhưng tui phải trả cái giá khác.

Thấy rẻ quá mua về xong không bao giờ xài tới.

Không sờ không ướm được nên đôi khi mua về không xài được.

Thấy quảng cáo xịn quá mua một lốc về mới phát hiện xài không hợp.

Mua một món về xong phải mua thêm vài món khác để kết hợp với món đó.

Mua phụ kiện về để phối đồi xong lười quá không thèm phối, bỏ luôn đống phụ kiện.

Tui phải đặc biệt móc mỉa cái nết mua sắm của tui trong một bài khác. Tui quá chán nó rồi.

7. Quá nhiều đồ đạc thì không thể minh mẫn

Sống độc thân mà đồ đạc thì phủ phê ê hề.

Đồ kỷ niệm không nỡ bỏ.

Đồ tui nghĩ tui sẽ xài nên tui để dành.

Đồ mua về trước rồi nghĩ ra cách sử dụng sau.

Đồ tui nghĩ là còn tái sử dụng được nên cũng cất đi.

Khi nhìn quanh cái phòng như cái nhà kho của mình, suy nghĩ của tui đình công. Mà tui cũng lười dọn chết đi được! Aaaaaaa

8. Bỏ cuộc không sao cả, chỉ cần đừng bỏ cuộc hẳn

Đây là bài học mà tui rất may mắn học được. Trước tui cứ nghĩ bỏ cuộc rồi là hết, nhưng mà không phải vậy đâu.

Sự thật là, nếu tui có ý định muốn làm lại cái mà tui đã bỏ, thì lúc làm lại lần 2 nó dễ hơn lần 1 một chút. Và tui cũng rút được tí kinh nghiệm nên tui sẽ chỉnh sửa để lần 2 tui làm được tốt hơn.

Chứ nếu tui cứ nghĩ là ‘thôi thất bại rồi, nhục quá không làm nữa đâu’ thì đó mới là chấm hết thật.

Nhưng nếu sau mỗi lần thất bại, tui cứ lưu hết lại đó rồi quên đi. Tự nhiên lúc nào đó tui lại manh nha muốn làm lại, thì tui lại lục cái đống dữ liệu cũ ra làm, kèm với kế hoạch mới.

Cứ làm đi làm lại như vậy. Biết đâu đấy, 2-3 lần không được, thì làm tới lần thứ 8 chắc cũng phải có miếng thành tựu chứ!

9. Thỏa hiệp một lần = thỏa hiệp n lần

Lên lịch hết rồi nhưng mà không chịu làm, rồi còn viện 101 cái cớ để né cái nhiệm vụ mình đề ra. Né thành công được 1 lần, mấy lần sau tự nhiên thấy không còn cần viện cớ nữa!!!

Vì sao tui dễ thỏa hiệp như vậy? Vì tui nghĩ là tui còn nhiều thời gian để làm á.

Xong quay qua quay lại, già mịa nó luôn rồi mà còn chưa đụng vô cái thứ mình muốn làm nữa.

10. Nếu ý chí đã lùn thì phải tạo điều kiện để bắt mình phải làm

Tui không thể tin được ý chí của mình. Còn kỷ luật là thứ không tồn tại, cũng không tính.

Tui phải tạo ra một môi trường để ép, thúc, đẩy bản thân vào con đường hành động.

Cái nết tui thích cái đẹp nên hễ tui thấy cái gì đẹp là tui sa vào.

Thành ra nếu cái chỗ ngồi đọc sách hay làm việc của tui không đẹp thì tui phải cải tạo cho nó hấp dẫn lên, quyến rũ lên. Làm sao để mỗi lần nhìn thấy nó là tui phải mắc ngồi vô làm cái gì đó liền á.

Chịu. Không dạy bản thân được thì phải dụ nó thôi chứ sao giờ.

11. Học hành mới phát hiện bản thân ngu dốt, không phải ngược lại

Khi mình phát hiện mình còn ngu vờ lờ thì mình mới có động lực học tiếp cái này cái kia.

Ngồi chơi xơi nước không thôi thì làm sao biết mình ngu chỗ nào.

Phải học một cái gì đó mới biết khả năng tiếp thu của mình còn kém, mới biết suy nghĩ của mình còn hời hợt, mới biết kiến thức của mình còn nông cạn.

Rồi lại thấy tự nhục với bản thân, mới tiếp tục mày mò học hỏi.

12. Mối quan hệ quan trọng nhất là mối quan hệ với bản thân

Tui đã dành quá nhiều thời gian để lắng nghe người khác, quan tâm cảm xúc của người ta, cho lời khuyên rồi chỉ dẫn họ các kiểu.

Tui lại quên dành thời gian để làm những việc đó với mình. Tui bận lo cho mối quan hệ bên ngoài mà quên mất phải vun đắp mối quan hệ với bản thân tui.

Cũng may tui đã kịp xây cái blog này vào cuối năm, để tui có dịp trò chuyện với bản thân một chút. Và tui phát hiện, hóa ra cũng không tệ!

Cái việc ở một mình với bản thân ấy mà, hóa ra cũng không chán như tui nghĩ!

KẾT

Xong rồi, 12 bài học mà tui sẽ đọc đi đọc lại và sẽ viết thêm về tụi nó trong tương lai.

Tui cũng sẽ nói về dự định và định hướng trong năm mới trong bài tiếp theo, coi như là khởi động đi.

Rồi, tui 2026 chính thức tạm biệt tui 2025 nha! Ôm tui một cái nà 👐