Hồi trẻ tui ở chung với chị bạn thân. Lúc bạn bệnh, tui chăm bạn kỹ hơn má tui chăm tui nữa. Ý là tui biết cạo gió nè, massage nè, nấu cháo nè. Mà tui nấu cháo cho người bệnh ăn lại đặc biệt ngon hơn cháo tui nấu cho tui ăn! (wtf 😒)
Vì lúc người ta bệnh, tui lo cho người ta như vậy nên tự dưng tui lại có đòi hỏi tương tự khi tui bệnh. Tất nhiên họ không thể đáp ứng được. Họ, bao gồm bạn và người yêu, đều không biết cạo gió, nấu cháo. Chỉ biết mua thuốc. Thậm chí khả năng ở bên cạnh tui cũng không có nốt.
Có lần tui bệnh ngay lúc người yêu của bạn và người yêu tui qua chơi. Tui cũng chỉ muốn có người ở cạnh lúc mình không khỏe thôi chứ cũng không dám làm phiền người ta nhiều.
Nhưng mà người yêu tui lúc đó, ừm, như chó. Thấy tui bệnh thì hỏi thăm vài câu, xong quay qua đi chơi cùng với chị bạn và người yêu chỉ!
Ờ thì, tui không nên chửi con người ta như vậy. Chẳng qua là do người ta muốn tui nghỉ ngơi tốt, không muốn ở đó ồn ào làm phiền tui, với lại tui đang bệnh mà, ở đó với tui cũng đâu có làm nên cơm cháo gì đâu.
Ờ thì, là do tui làm quá lên đó, được chưa?
Tâm lý của người bệnh ấy mà, yếu xìu như cọng bún thiu. Đụng chút là đứt gãy. Cơ bản tui cũng chẳng cần phiền ai chăm. Nhưng tui muốn nhìn thấy con người để tui an tâm là còn có người ở cạnh mình.
Tui cô đơn. Tui tủi thân. Tui sợ ở một mình. Tui không nói ra vì sợ mình phiền người khác. Và họ, nghĩ là tui phiền thật!!!
Những lần bệnh sau, tui xách xe đạp về nhà cho mẹ chăm chứ không muốn ở cùng bạn hay người nào nữa.
Mà, nhờ có những lúc như vậy mới giúp tui chầm chậm hiểu ra vài điều.
1. Mình không thể bắt người khác đối xử với mình như cách mình đối xử với họ được
Chân lí muôn thuở. Nhưng phải bị tạt nước vô mặt vài lần mới nhớ được.
Có thể do họ không có khả năng. Có thể do họ không có lòng. Hoặc không có cả hai.
Nhưng phải nhớ là, cách mình đối xử với một người không thể là tiêu chuẩn để mình đòi hỏi được cư xử giống vậy.
Bởi vì mỗi người đều sống trong thế giới của riêng họ. Ai cũng có cách giao tiếp, cư xử, đối đãi khác nhau.
Cùng cách cư xử, đối với người này như vậy là đúng mực, người khác lại coi là quá hời hợt.
Cho nên, mình muốn người ta làm cái gì cho mình thì mình nói thẳng ra cho rồi.
Còn nếu người ta làm không được thì ngó qua mục số 2.
2. Chỉ có bản thân mới biết cách chăm mình tốt nhất
Mấy lúc tui ở một mình không có ai ở bên cạnh á, thì tui cũng phải lết cái thân đi nấu cháo, đi mua thuốc, đi nấu nước tắm.
Cái rồi tui phát hiện, ờ ha, tui cũng đâu có chết vì phải tự chăm mình đâu à! Mà á, tui còn chăm đúng ý tui nữa chứ. Tui muốn ăn cháo gì thì tui tự nấu cho nó vừa cái lỗ miệng tui. Muốn uống gì thì cũng tự đi mua. Muốn nằm ngồi lăn lộn kiểu gì cũng được.
Tui từ từ tập được thói quen cứ bệnh là sẽ chuẩn bị hết mọi thứ để nằm nhà dưỡng thương. Tui không than vãn, không nói cho ai là mình bệnh.
Tui bình an đi qua mấy cơn bệnh lặt vặt của mình. Sau mỗi lần như vậy, tui thấy thương mẹ hơn một chút. Chăm cho tui lớn tới như vậy, thật không dễ dàng gì.
3. Sức mạnh tinh thần được rèn luyện trong lúc mình bệnh
Tui biết tinh thần tui sa sút đặc biệt lúc tui bệnh. Lúc mình mệt trong người ấy mà, mình hay tủi thân, mình hay buồn vô cớ, mình hay bất an các thứ các kiểu.
Nhưng cũng lâu rồi kể từ khi tui quyết tâm tự chăm mình, tui không còn cần những cảm giác muốn được quan tâm lo lắng như lúc trẻ nữa.
Thay vào đó, tui tự chiều chuộng tui theo cách của mình. Tui tự an ủi vỗ về mình. Tự theo dõi tình trạng sức khỏe, tự để ý cảm xúc, tự trấn an tâm trạng lên xuống thất thường của mình.
Tới chừng quen rồi đó, mỗi lần bệnh tới cái tui thấy bình thường. Ờ thì, lúc đó tui lại nhõng nhẽo với tui nhiều thêm chút thôi.
Tui nói chứ, khi đã biết chăm cho mình tốt rồi á, ai đó bày đặt hỏi han quan tâm cho có thủ tục á, tui còn chả buồn liếc mắt.
4. Bản thân mới là chỗ dựa đáng tin cậy nhất
Người ta hay nói lúc hoạn nạn mới hiểu lòng nhau… ừm thì đúng vậy á.
Nhưng mà trong tình huống một thân một mình, tui cho là lúc hoạn nạn mới hiểu bản thân mạnh mẽ hay yếu đuối thế nào. Đó là cơ hội để nhận ra nhiều thứ.
Nếu mình mạnh mẽ thì ngon lành rồi. Trong lúc khó khăn cái tự nhiên ý chí ào ào phụt ra, kiên cường cứng cỏi, dũng cảm vững vàng.
Nhưng nếu mình chỉ là một con bánh bèo dô dụng thì sao? À thì, tranh thủ cơ hội rèn luyện chứ còn làm sao nữa? Đâu có ai mới sinh ra cái tự nhiên mạnh lên liền đâu. Thánh Gióng cũng phải nhờ ăn cơm mà.
Mình cũng cần trải qua rèn luyện chứ.
Luyện để trở thành người bản thân có thể tin tưởng dựa vào.
Luyện để có thể đứng trên đôi chân này, lấy đôi vai này ra gánh vác bản thân.
Luyện để trong bất kì hoàn cảnh nào, bản thân phải là người đầu tiên mà bản thân nghĩ đến.
Để không chông chênh. Để không nghi ngờ. Để không mất niềm tin. Để không gục ngã.
Để ngẩng cao đầu mà nói rằng, đời mình là do mình chịu trách nhiệm.
Thì cái lúc phù hợp nhất để luyện là lúc bệnh á.
KẾT
Tui định viết thêm cái số 5, nhưng tui lười rồi. Tui đang bệnh mà, tui có quyền! hihi.
Nhưng tui lại nghĩ cái số 5 nên để cho ai có đi ngang đọc được thì tự tổng kết cho mình đi. Trải nghiệm á nhân ấy mà, mỗi người mỗi khác. Tui rút được nhiêu đây cho mình cũng đủ vui rồi.
Còn giờ thì tui phải nghỉ ngơi đã. Dù sao, hôm nay là ngày đẹp trời để chăm người bệnh mà 🍀


