Tui hài lòng với cơ thể mình và tui biết ơn vì mẹ đã sinh ra một tui lành lặn. Chỉ có một thứ làm tui hơi phiền.
Đó là tuyến lệ quá mức phát triển của mình.
Tui cực kỳ dễ rơi nước mắt. Dễ đến mức nào?
Thấy một bà cụ qua đường giữa ngã tư, có chú kia chạy xe honda tới vừa chắn xe vừa đỡ cụ qua đường, tui lập tức mũi cay cay, nước mắt chực trào.
Thấy một con chó chạy qua đường suýt nữa bị đụng, tui tưởng tượng tới cảnh nó chết, lập tức muốn khóc.
Đọc được một câu văn nào đó, thiên hạ đọc thì bình thường, tới tui đọc thì bị cảm động lệ rơi.
Nghe một tuồng cải lương tới chi tiết một người nghèo đi bán cải nuôi mẹ nhưng tự biết thân biết phận không dám cưới vợ giàu, nước mắt liền muốn chảy.
Đọc truyện mà tới chi tiết nhân vật chính vì yêu mà âm thầm làm gì đó cho người yêu, nhưng vẫn không muốn người kia biết, tui lật ra khóc hụ hụ!
Xem tin tức, thấy đôi nam nam người ta cưới nhau, tui cũng mừng cho hạnh phúc của người ta mà mũi cay cay, mắt đỏ hoe.
Ơi tui mệt với cái tuyến lệ của mình ghê luôn.
Nó vô lý tới mức mà có những chuyện người ta kể mà người ta cười, còn tui nghe mà tui lại muốn khóc?!
Nên có những bộ phim lịch sử mà thiên hạ review kêu hay á, tui không dám ra rạp coi. Tui sợ tui khóc thành chó.
Không phải chỉ mình tui thấy phiền. Người yêu cũ của tui cũng thấy phiền!
Có lần tui khóc, người ta chỉ nhìn tui trêu chọc, không thèm dỗ.
Mới đầu tui nghĩ chắc là do lúc tui khóc nhìn không được xinh, hoặc do tui khóc nhiều nên người ta phiền.
Nhưng sau nhiều lần tự ôm mình khóc hàng đêm, tui nhận ra, không phải tui phiền. Mà là không có yêu thương.
Tui làm một sự so sánh đơn giản thôi. Nếu tui thấy mẹ tui khóc, tui sẽ hoảng loạn. Nếu mẹ khóc là vì tui, tui sẽ hoảng loạn gấp đôi, kèm theo hối lỗi, cắn rứt lương tâm, và tui không bao giờ muốn mẹ khóc vì tui nữa.
Khi đã hiểu ra, tui không còn muốn khóc vì ai, cũng không muốn để cho người khác thấy nước mắt của mình nữa.
Có lần tui vô tình xem được một video xúc động đối với tui, tui khóc nấc lên. Được khoảng vài phút gì đó, sau khi nín khóc tự dưng tui lại cảm thấy nhẹ nhõm hẳn đi. Nó như kiểu cái bịch ấm ức trong tui đầy tràn quá rồi, giờ được xả ra một chút cái nó thông thoáng liền vậy đó.
Cái tui lại phát hiện, ồ, thì ra cái tuyến lệ của mình không vô lý ha!
Cái việc xả van cho cảm xúc trào ra như thế cũng giúp tui cảm thấy lòng mình mềm lại. Nó như kiểu, tự dưng sẽ bao dung hơn cho lỗi lầm của người khác, tự dưng sẽ muốn cười không vì lý do đặc biệt gì (nghe giống bị khùng ha!), tự dưng thấy cuộc sống khá dễ chịu dễ thương.
Rồi thì lâu lâu phải khóc một lần như vậy để thấy mình đang sống. Vì cũng có lúc phải lo cơm áo gạo tiền mà bị cuốn vào guồng, cứ cuống cuồng chạy theo ngày theo giờ mà lờ đi cảm xúc bản thân. Quên mất mình cũng là một con người có yêu, ghét, buồn, vui. Cũng biết đồng cảm, cũng biết xót xa, cũng biết thiết tha với tình người.
Quan trọng nhất là, nước mắt là tín hiệu tốt để tui biết mình chưa từng chai sạn. Sợ là không rơi được giọt nước nào, lúc đó hẳn là không còn miếng cảm xúc nào với cuộc đời nữa rồi.
Thế nên tui dần dần cảm thấy bình thường, và còn thích cái tuyến lệ này nữa.
Mặc dù đến giờ, tui vẫn không muốn người khác thấy mình khóc, nhưng khi tui ở một mình, tui luôn kiếm chuyện để khóc một chút!
Có phương tiện truyền tải tình cảm cho thế giới như thế mà không xài thì phí, nhỉ! 🤗


