Một Khi Đã Muốn Quay Về

Tui vừa xem thử tính năng recap trên Youtube và tui bị sốc vì nhận ra một sự thật đau lòng: tui sống cả năm như một con cá heo…chỉ biết nghe âm thanh để tồn tại!

Nó điểm danh những kênh tui xem thường xuyên và những nội dung tui thích xem. Tui đã hết sức chột dạ khi mà những nội dung tui thích hoàn toàn là nội dung giải trí. Và 5 kênh tui lui tới thường xuyên? Toàn bộ là audio đam mỹ!!!

Tui không phàn nàn gì với đam mỹ nhưng suốt cả năm chỉ làm đúng một chuyện là nghe đam mỹ thì khá là…sa đọa đối với tui. Thì cũng phải thừa nhận thôi. Thiên hạ nghiện Tiktok, nghiện games, nghiện pỏn, còn tui nghiện đam 😅

Tui có lý do cho cơn nghiện này nha. Cách đây lâu lắm rồi, chính nó đã giúp tui vượt qua cơn khủng hoảng hậu chia tay á. Tui không muốn nhớ lại khoảng thời gian kinh khủng đó, nhưng đại khái là nát lắm. Như thể thế giới sụp đổ á. Lúc đó tui chỉ còn biết túm vào cái phao nào mà tui túm được thôi.

Giống như những ‘sự cứu rỗi’ khác, nó trở thành thứ không thể thiếu cho cuộc sống bình thường, đơn điệu của tui. Ví dụ như sau khi đi làm về, tui sẽ hào hứng theo dõi nhân vật mới, câu chuyện mới, tình tiết mới. Cái cảm giác nằm dài trong phòng và nghe thứ mình thích đã kích thích tui vui vẻ mong chờ mỗi ngày.

Cuộc sống giản đơn bình yên là thế, nhưng những lúc tỉnh táo lại thì tui cũng không quên tâm niệm của mình…

Không cần trở thành cô gái mọi người đều yêu thích. Nhưng nhất định phải trở thành cô gái mà chính mình yêu thích.

Và tui, rất không thích tui lúc này.

Tui đã từng thích tui lúc mà lịch trình đi làm, sinh hoạt, rèn luyện, học tập của tui được lên lịch đàng hoàng. Tối ngủ đúng giờ, sáng thức đúng giấc. Trước khi ngủ sẽ làm skincare, trưa sẽ tập thể dục, sáng sớm còn biết đọc sách nữa! Chưa kể, lúc đó tui còn manh nha học tiếng TQ!

Cái lúc mà tui nhận ra là nguyên cái năm vừa qua tui chỉ vùi đầu vào giải trí á, tui chỉ muốn đập đầu một cái.

Làm như công việc nặng nhọc lắm vậy. Làm như đầu óc phải căng thẳng tính toán dữ lắm vậy. Làm như phải chịu đựng áp lực tứ phía bủa vây vậy.

Tui, đi làm văn phòng, làm công ăn lương, sống độc thân, còn không có thú cưng nữa, thì có cái mịa gì mà cần giải trí dữ vại???

Tui quá sa đọa rồi. Quay đầu còn kịp không?

Ừm, theo kinh nghiệm quay đầu mấy lần của tui thì…kịp 😅 Nhưng không được gắt quá.

Tui rút kinh nghiệm sơ sơ từ mấy lần trước. Để tránh việc sau một thời gian sống lành mạnh là tui sẽ quay về cái hố thói quen cũ một cách thẳng tưng, thì đợt này tui sẽ thay đổi một chút.

  • Đầu tiên là tui không thể xoay 180 độ trở thành phiên bản lành mạnh liền được. Tui biết là tui chỉ duy trì được ít bữa hà. Nên tui chỉ nhích nhích tí tí thôi. Bình tĩnh, đừng ham to.
  • Tiếp theo là đối phó với con nghiện âm thanh. Giả sử giờ mình chán dữ lắm rồi, mình mắc nghe cái gì đó dữ lắm rồi thì mình nghe nhạc đi, pop, rap, Russian, nhạc tần số đồ đó. Không nên ngưng nghe liền mà chỉ nên thay thế bằng cái khác đỡ sa đọa hơn.
  • Cuối cùng là duy trì. Haiz. Bài toán khó, tui chưa tìm được lời giải 😅

Nhưng mình đi bước đầu trước đi. Mấy bước tiếp theo từ từ điều chỉnh. Đi từ từ thôi, chắc từng bước một. Đi ào ào cho dữ rồi vấp té cũng dị à.

À, còn chuyện nữa quên nhắc. Chân lí kinh điển luôn.

Quay đầu là bờ, không ngờ là biển! 😅

Tức là cái việc uốn nắn bản thân này nó khó giàn trời mây luôn đó. Thành ra chuẩn bị tinh thần đi. Cố gắng đừng chết đuối là được.

Đi Một Mình Hay Đi Cùng Nhau

Tui đã trải qua vài mối tình ở tuổi đôi mươi. Có những mối tình đẹp, cũng gặp những người chỉ muốn quăng dép vô mặt. Nhưng cái chính là, tui vẫn chưa tìm được điều tui muốn. Hoặc nói, tui còn chưa rõ là tui thật sự muốn gì.

Tui sẽ có được cảm giác ấm áp với người này, rồi lại tìm được an toàn với người sau, rồi lại thấy hợp gu với người sau nữa. Có lẽ vì tui chưa có đáp án rõ ràng, nên đó là những điều tui có được qua từng giai đoạn chăng.

Ví dụ quen người này, tui không có cảm giác an toàn, nên tui sẽ tìm được điều đó ở người sau. Kiểu, thiếu gì thì sẽ gặp cái đó á.

Đến giờ tui vẫn chưa dám nghiêm túc suy nghĩ xem mình sẽ cần người như nào. Vì tui sợ…sẽ gặp họ, rồi lại mất họ.

Thật ra, tui có kinh nghiệm đối phó với khủng hoảng hậu chia tay, nhưng tui không muốn làm dày thêm nữa. Có lẽ là lớn tuổi hơn chút rồi, mệt rồi, lười rồi.

Tui nghĩ tui khá bi quan với các mối tình vì tui vẫn để bụng những trải nghiệm không vui. Cũng không hoàn toàn là lỗi của đối phương. Do cái nết của tui: chiều tui quá thì tui hư, không theo ý tui thì tui giận; kiểm soát tui 24/7 thì tui mất tự do, không hỏi han gì tới tui thì tui cho là không yêu tui; suốt ngày nhắn tin thì tui thấy phiền, không nói không rằng thì tui nghĩ là không hợp nhau. Đó, cái nết khó chó cũng hông bằng.

Nếu phải nói theo một góc độ khác, tui cũng khá tự ti. Tui không có gì đặc biệt. Tui bình thường như cân đường hộp sữa. Không thích các thể loại mấy bạn gái hay thích, makeup, túi xách, giầy dép, hoa hòe đồ đó. Nữ công gia chánh thì thôi quên đi. Tiệc tùng, bar bộng các thứ tui không đụng tới. Cũng không hay nói về mấy chủ đề như con cái, tình duyên, gia đạo. Ừm, tui cho là tui không quá giống mấy bạn gái bình thường.

Đặc biệt là tui không thích con nít. Tui nghĩ bản năng làm mẹ gì đó của tui nó bế quan rồi hoặc nó chưa từng được sinh ra.

Có lúc tui cũng cảm thấy cô đơn. Lúc đó là lúc nào tui cũng không nhớ nữa. Nhưng giờ cô đơn là cuộc sống của tui rồi. Không có nó chắc tui buồn lắm 🙂

Cuối cùng thì tui có cần ai ở bên cạnh giữa cuộc đời này không?

Có người ở cạnh hẳn là vui. Nhưng tui cũng quen đi về một mình rồi. Nên có lẽ nhu cầu đó cũng không cao.

Tui nghĩ người ta ở cạnh nhau để trao nhau ấm lạnh, bầu bạn sớm hôm, lớn lên cùng nhau, nắm tay nhau qua những ngày mưa gió. Nếu ngoài những điều đó ra, bất cứ ràng buộc nào cũng đều vô nghĩa. Con cái, thể diện, tiêu chuẩn các thứ đều không quan trọng.

Ngày xưa tui tin là người yêu nhau sẽ ở bên nhau đến cuối đời. Nhưng giờ tui nghĩ, người yêu không thể đi cùng nhau lâu. Nên đổi lại là bạn đồng hành, tri kỷ, đồng chí thì tốt hơn.

Có thể vì những cảm giác phập phồng lên xuống của tình yêu làm cho tui lo ngại. Có thể do tui chưa biết cách yêu đúng đắn như chuyên gia nào đó nói. Dù sao tui vẫn tin là phẩm hạnh, tâm tính, thế giới quan đúng đắn mới giúp người ta ở bên nhau dài lâu.

Gặp được người như vậy thì là phúc phần, là duyên phận. Không gặp được là do mình còn cần phải tu tâm.

Nên chả sao cả. Đi một mình trên cây cầu độc mộc cũng là một loại hưởng thụ bình yên.

Nghiện Giải Trí

Giải trí tốt mà, lỡ có nghiện vẫn còn tốt hơn so với mấy cái nghiện còn lại.

Chưa chắc.

Cái hay của giải trí là nó giúp mình giải tỏa mệt mỏi, căng thẳng, nhức não vì chuyện đi làm, chuyện tình cảm, chuyện gia đình, những vấn vương lo toan chất đống.

Nó giúp hồi phục tinh thần đang kiệt quệ vì phải chống chọi với ti tỉ tính toán. Nó giúp mình tạm thời thoát khỏi trách nhiệm gánh vác công việc hay áp lực hoàn thành nhiệm vụ.

Nó đưa mình vào thế giới vui vẻ, thư giãn, mãn nguyện. Nó kích thích mình muốn tận hưởng nhiều hơn.

Ừm, tới khúc này là bắt đầu có chuyện rồi nè.

Mình sẽ luôn muốn tận hưởng, luôn đòi hỏi có được nhiều hơn cảm giác thỏa mãn nhu cầu, thỏa mãn trí tò mò, thỏa mãn các giác quan.

Mình sẽ lệ thuộc vào nó, nghĩ rằng chỉ có nó mới giúp mình cảm thấy tốt hơn được, nên mình sẽ dần dần dành nhiều thời gian hơn cho nó.

Mình sẽ bắt đầu ăn cắp thời gian dành cho những thứ khác để giải trí. Như là tranh thủ thời gian đang ở cùng với gia đình, thời gian làm việc, thời gian nấu nướng chẳng hạn.

Mình sẽ lấp đầy khoảng thời gian rảnh hiếm hoi còn lại để giải trí. Như là tranh thủ thức khuya thêm vài tiếng, hay tranh thủ lúc đang xử lý chất thải của cơ thể.

Mình sẽ rất dễ hài lòng với cuộc sống hiện tại, chỉ cần tồn tại và giải trí. Hết.

Tin vui là những điều trên chỉ xảy ra khi mình chọn một kiểu giải trí thụ động, chẳng hạn như nghe audio tiểu thuyết, lướt video ngắn, lướt mạng xã hội.

Nhưng nếu mình chọn những món giải trí có lợi cho sức khỏe tinh thần và thể chất như chơi thể thao, vẽ vời, cắm hoa, học ngoại ngữ, viết lách thì mọi thứ sẽ đảo chiều.

Đảo chiều, chiều âm hay chiều dương thì tùy mình chọn thôi.

Thích Hay Không Thì Cũng Kệ Người Ta Đi

Ê tui thấy tui khá là…vô duyên nha!

Trong khi nhiều người thích hoa, ngắm hoa, trồng hoa, chụp ảnh hoa, thì tui hông có miếng cảm giác nào với tụi nó hết trơn. Đúng là tui không chê tụi nó, nhưng nếu để tui chọn giữa việc đi ngắm hoa hay đi ngắm cây, tui chọn cây.

Tui thích cây, đặc biệt là hàng cây to. Tui thích cảm giác trở nên nhỏ bé ở cạnh gốc cây to, được cây che chở, được hít thở khí thải của cây ^^

Tui cũng yêu màu xanh, màu vàng, màu nâu, các thể loại màu sắc của lá cây. Tui sẽ đặc biệt xao xuyến khi nhìn thấy nhiều màu sắc của lá cây chứ không phải màu sắc của hoa.

Hồi trước lúc còn có người tặng hoa đồ á, tui khá là khó xử khi phải nhận. Tui biết người ta có lòng, nhưng tui thật sự không thích nhận hoa. Nếu phải tặng tui quà thì tặng cái gì tui xài được a, hông ấy dẫn tui đi ăn đi. Tặng bó hoa vừa đắc tiền vừa không giá trị gì nhiều đối với tui làm tui thấy…cắn rứt lương tâm làm sao đâu. Ý là không phải tui không trân trọng tấm lòng, mà tui thấy lãng phí quá!

Cái sự thích cây của tui nó dẫn tui đến một sự tự chữa lành mà tui mới phát hiện ra. Tui tải theme máy tính toàn hình cây là cây về, rồi trong lúc tui căng thẳng hay gì đó, tui sẽ ngồi ngây người ngắm cái slideshow hình nền máy tính, rồi tui tự hài lòng mà cười một mình!!! Ừm, nghe khá là tự kỷ, nhưng nó thật sự an ủi tui.

Tui mơ về một ngày có thể đi nhiều nơi, ngắm nhìn thiên nhiên cây cỏ, đi bộ dưới những hàng cây, ngồi lì hàng giờ dưới tán cây bên hồ nước, hoặc chỉ ngồi cạnh một gốc cây to thôi cũng được. Tui thấy vậy là đã lãng mạn lắm rồi á.

Và cái sự không thích hoa của tui đã từng không được công nhận. Hồi xưa lúc còn chơi thân với chị bạn kia, chỉ thích hoa dữ lắm. Lúc đó chỉ tải rất nhiều hình ảnh về hoa cho tui xem, hỏi tui có đẹp hông, tui trả lời một cách vô cảm là tui không thấy nó có gì đẹp. Chỉ đã chỉ trích tui, chê tui cái bla bla gì tui không nhớ nữa. Sau đó tui thấy tui kì lạ nên tui cũng bày đặt thấy hoa đẹp. Nhưng đó là khi ở bên cạnh chỉ thôi. Chứ thời gian sau này khi tách ra, tui đã quay về bản thể của mình, tui thấy hoa không có đẹp!

Giờ nhìn lại tui mới thấy, ngay cả cảm nhận bản thân cũng có thể bị thao túng, bị ảnh hưởng. Đó là khi người kế bên hoặc cả một nhóm người bảo là cái gì đó đẹp, cái gì đó hay mà mình không thấy vậy thì mình sẽ bị lạc loài, có khi bị kì thị.

Nên khi tui nhận ra bất kì sự khác biệt nào giữa tui và người xung quanh, tui hoặc là ém quan điểm của tui, hoặc là làm lơ sự ảnh hưởng của họ. Tui lười tranh luận. Tui nghĩ ai cũng có quan điểm riêng rồi, nếu họ không tôn trọng quan điểm của tui, hoặc cố tình gây ảnh hưởng lên tui, thì tui đi chỗ khác chơi thôi.

Bởi vì tranh luận về cảm nhận của cá nhân thì khá là vô nghĩa. Thế mà tui vẫn thấy thiên hạ làm vậy rần rần.

Tui chọn bảo vệ mình và tui cũng không cần ai ủng hộ sở thích của mình. Tất nhiên tui cũng sẽ cư xử như vậy với người khác.

Vì mỗi người là một chiếc lá. Lá có màu gì là chuyện của lá. Mình không thể vì thích lá có màu hồng mà đi nhuộm nó được. Ích kỷ lắm.

Và khi mình chọn làm một chiếc lá, thì việc của mình là xanh. Ai không thích mình xanh thì kệ họ đi. Không cần cố gắng chuyển màu theo ý thích của họ. Họ không phải mình, họ không hiểu được niềm vui nỗi buồn của mình. Dù ý định của họ nhân danh cái gì đi chăng nữa thì cũng kệ đi.

Gốc của mình ở đâu thì mình bám vô đó. Rễ càng đâm sâu thì càng khó mà bật gốc. Mình càng hiểu mình thì càng khó bị ảnh hưởng thôi.

Viết Cho Người Hay Viết Cho Mình

Lúc tui tập tành skill viết lách để hy vọng có thêm nghề tay trái á, tui đọc vào theo dõi vài writers (tui không chắc có thể gọi họ là nhà văn không, nên tui để nguyên) Bọn họ sẽ luôn nói về việc viết hàng ngày, ăn viết, ngủ viết, giải trí viết, viết mọi lúc mọi nơi.

Tui đã thắc mắc dữ lắm: là viết cái quần gì mà viết dữ vại?

Tại vì không biết viết gì nên tui đã khủng hoảng, đã hoảng hốt. Chỉ sau vài newsletters, tui nản.

Giờ tui thấy cách tiếp cận của tui lúc đó đã sai nên nó dẫn đến suy nghĩ sai, hành động cũng sai luôn.

Lúc mới bắt đầu viết á, thật ra tui không nên đi theo những writer có thâm niên. Vì bọn họ đã qua giai đoạn bắt đầu rồi, họ đang ở giai đoạn phát triển và mở rộng, nó bắt buộc họ phải truyền cảm hứng viết. Cách họ truyền cảm hứng là khuyến khích người khác viết nhiều lên, viết đều vô. Còn viết cái gì thì họ không nói rõ, hoặc nói rất mơ hồ. Tại vì khúc đó là khúc người ta quyến rũ mình subscribe mà.

Tui cũng đọc những writer chỉ có đam mê viết chứ không chỉ là kêu gọi subscribe. Thì cách họ viết lại art quá, thơ quá, tui nghĩ là tui không thể viết ra được những lãng mạn, suy tư, triết lí kiểu vậy được.

Cái tui bị đả kích lần nữa! Giờ sao, viết kiểu thị trường không được, viết kiểu nghệ thuật không xong, viết về khoa học thì không đủ nghiên cứu sâu, viết về chuyên môn thì chán. Rốt cục là viết cái giống gì bây giờ?

Người ta còn khuyên là hãy viết về những thứ bạn quan tâm và yêu thích. Xin lỗi. Vô dụng thôi. Tui chả biết tui quan tâm và yêu thích cái gì nữa.

Tui đã thử ‘thích’ chủ đề phát triển cá nhân vì nó là lời khuyên kinh điển mà: khi không biết viết gì thì hãy bắt đầu từ phát triển cá nhân.

Nhưng thảm họa là, nó dẫn tui đến con đường chấm dứt hoàn toàn cho cái newsletter của tui.

Bởi vì tui không thể ‘fake it til make it’ lâu được. Ví dụ như tui có thể đọc về thói quen, viết về nó, lân la truyền cảm hứng hãy tạo thói quen tốt đi. Nhưng sự thật là tui méo có cái thói quen nào ra hồn! Nó làm cho tui chột dạ. Tui đang viết về một thứ mà tui không hề giỏi. Mà tui lại làm ra vẻ chuyên gia, truyền cảm hứng cho người khác. Điều này làm cho tui cảm giác tui như cái thùng rỗng kêu to vậy đó.

Thế là tui cũng lao vào học tập mấy chủ đề phát triển cá nhân, kỷ luật thép này kia. Nhưng nó vô dụng. Vì tui bị ép phải làm vậy chứ thật lòng tui không có muốn phát triển cái quần gì hết á.

Tui chỉ muốn tiếp tục làm bản thân tui như bây giờ thôi có được không hả?

Ừm, tui đã nổi khùng lên như vậy đó.

Vì tui không giống người khác. Tui không có khát khao giỏi, giỏi nữa, giỏi mãi, hay là dẫn đầu, dẫn đầu nữa, dẫn đầu mãi. Tui thích cuộc sống bình thường, nhẹ nhàng, an ổn. Tui không có ý chí và quyết tâm? Ừa đúng vậy đó. Ý chí của tui yếu xìu. Quyết tâm của tui lùn tịt. Còn kỷ luật? Ừm, nó là cái khái niệm vũ trụ gì?

Tui đã mệt mỏi khi phải chạy theo những cổ vũ, những cảm hứng, những chuẩn mực ngoài kia. Để yên cho tui đi chậm chậm trên con đường đất của tui, trên cây cầu độc mộc của tui đi có được không hả?

Ừm, tui đã nổi khùng lần hai như vậy đó.

Nên là giờ tui quyết định viết lại. Nhưng tui viết theo kiểu của tui. Giọng của tui. Trải nghiệm của tui. Suy nghĩ của tui.

Bởi vì tui biết là tui cần ưu tiên bản thân trước nhất. Nếu tui không thể nói lên suy nghĩ của mình, thì truyền cảm hứng lấy được từ người khác cũng vô dụng. Tui truyền cái cảm gì khi tui không hề có hứng? Nếu tui không thích viết ra những suy niệm của mình, thì cổ vũ người khác viết còn có nghĩa lí gì nữa?

Mà quan trọng hơn, giờ tui không viết để cổ vũ ai nữa, tui cổ vũ tui thôi. Tui không chia sẻ kinh nghiệm cho ai nữa, tui lưu kinh nghiệm lại để đọc sau này thôi. Tui không quan tâm có ai đọc bài của tui nữa, tui tự đọc bài của tui thôi.

Nếu những thứ tui viết ra làm cho tui thích đọc lại, nghĩa là tui đi đúng hướng rồi. Đúng hướng ở đây có nghĩa là gì?

Tui thích tui.

Đúng vậy. Tui quyết định viết trở lại để quan tâm cảm xúc, suy nghĩ của mình. Tui muốn lắng nghe tiếng nói bên trong mình chứ không phải tư liệu tham khảo bên ngoài. Tui không còn áp lực chuyện viết sao cho hay nữa. Tui chỉ muốn viết thật.

Đây chẳng phải là bước đầu tiên trên con đường yêu bản thân sao? Tìm hiểu mình, và bắt đầu thích mình. Thích một tui khờ dại, thích một tui ngây thơ, thích một tui vụng về, thích một tui tưng tửng, thích một tui lười biếng.

Tui sẽ chấp nhận bản thân mình từ từ. Tui sẽ không đẩy, không ép, không thúc mình phải trở thành người như thế nào nữa. Tui sẽ ở đây với mình. Chờ đợi mình lớn lên từng ngày. Hoặc nếu không lớn cũng được. Dù sao tui vẫn ở đây.

Viết là cơ hội nhìn vào trong tâm, kết nối với tâm. Tâm tui nó như thế nào thì tui để yên như thế đó. Và tui không phán xét tâm mình bình thường, nhỏ bé, ích kỷ.

Tâm người lớn mênh mông nên chứa cả núi sông.

Tâm tui có chút ét nên chứa mình tui thôi có được hông?