Học Cách Tự Chăm Mình

Hồi trẻ tui ở chung với chị bạn thân. Lúc bạn bệnh, tui chăm bạn kỹ hơn má tui chăm tui nữa. Ý là tui biết cạo gió nè, massage nè, nấu cháo nè. Mà tui nấu cháo cho người bệnh ăn lại đặc biệt ngon hơn cháo tui nấu cho tui ăn! (wtf 😒)

Vì lúc người ta bệnh, tui lo cho người ta như vậy nên tự dưng tui lại có đòi hỏi tương tự khi tui bệnh. Tất nhiên họ không thể đáp ứng được. Họ, bao gồm bạn và người yêu, đều không biết cạo gió, nấu cháo. Chỉ biết mua thuốc. Thậm chí khả năng ở bên cạnh tui cũng không có nốt.

Có lần tui bệnh ngay lúc người yêu của bạn và người yêu tui qua chơi. Tui cũng chỉ muốn có người ở cạnh lúc mình không khỏe thôi chứ cũng không dám làm phiền người ta nhiều.

Nhưng mà người yêu tui lúc đó, ừm, như chó. Thấy tui bệnh thì hỏi thăm vài câu, xong quay qua đi chơi cùng với chị bạn và người yêu chỉ!

Ờ thì, tui không nên chửi con người ta như vậy. Chẳng qua là do người ta muốn tui nghỉ ngơi tốt, không muốn ở đó ồn ào làm phiền tui, với lại tui đang bệnh mà, ở đó với tui cũng đâu có làm nên cơm cháo gì đâu.

Ờ thì, là do tui làm quá lên đó, được chưa?

Tâm lý của người bệnh ấy mà, yếu xìu như cọng bún thiu. Đụng chút là đứt gãy. Cơ bản tui cũng chẳng cần phiền ai chăm. Nhưng tui muốn nhìn thấy con người để tui an tâm là còn có người ở cạnh mình.

Tui cô đơn. Tui tủi thân. Tui sợ ở một mình. Tui không nói ra vì sợ mình phiền người khác. Và họ, nghĩ là tui phiền thật!!!

Những lần bệnh sau, tui xách xe đạp về nhà cho mẹ chăm chứ không muốn ở cùng bạn hay người nào nữa.

Mà, nhờ có những lúc như vậy mới giúp tui chầm chậm hiểu ra vài điều.

1. Mình không thể bắt người khác đối xử với mình như cách mình đối xử với họ được

Chân lí muôn thuở. Nhưng phải bị tạt nước vô mặt vài lần mới nhớ được.

Có thể do họ không có khả năng. Có thể do họ không có lòng. Hoặc không có cả hai.

Nhưng phải nhớ là, cách mình đối xử với một người không thể là tiêu chuẩn để mình đòi hỏi được cư xử giống vậy.

Bởi vì mỗi người đều sống trong thế giới của riêng họ. Ai cũng có cách giao tiếp, cư xử, đối đãi khác nhau.

Cùng cách cư xử, đối với người này như vậy là đúng mực, người khác lại coi là quá hời hợt.

Cho nên, mình muốn người ta làm cái gì cho mình thì mình nói thẳng ra cho rồi.

Còn nếu người ta làm không được thì ngó qua mục số 2.

2. Chỉ có bản thân mới biết cách chăm mình tốt nhất

Mấy lúc tui ở một mình không có ai ở bên cạnh á, thì tui cũng phải lết cái thân đi nấu cháo, đi mua thuốc, đi nấu nước tắm.

Cái rồi tui phát hiện, ờ ha, tui cũng đâu có chết vì phải tự chăm mình đâu à! Mà á, tui còn chăm đúng ý tui nữa chứ. Tui muốn ăn cháo gì thì tui tự nấu cho nó vừa cái lỗ miệng tui. Muốn uống gì thì cũng tự đi mua. Muốn nằm ngồi lăn lộn kiểu gì cũng được.

Tui từ từ tập được thói quen cứ bệnh là sẽ chuẩn bị hết mọi thứ để nằm nhà dưỡng thương. Tui không than vãn, không nói cho ai là mình bệnh.

Tui bình an đi qua mấy cơn bệnh lặt vặt của mình. Sau mỗi lần như vậy, tui thấy thương mẹ hơn một chút. Chăm cho tui lớn tới như vậy, thật không dễ dàng gì.

3. Sức mạnh tinh thần được rèn luyện trong lúc mình bệnh

Tui biết tinh thần tui sa sút đặc biệt lúc tui bệnh. Lúc mình mệt trong người ấy mà, mình hay tủi thân, mình hay buồn vô cớ, mình hay bất an các thứ các kiểu.

Nhưng cũng lâu rồi kể từ khi tui quyết tâm tự chăm mình, tui không còn cần những cảm giác muốn được quan tâm lo lắng như lúc trẻ nữa.

Thay vào đó, tui tự chiều chuộng tui theo cách của mình. Tui tự an ủi vỗ về mình. Tự theo dõi tình trạng sức khỏe, tự để ý cảm xúc, tự trấn an tâm trạng lên xuống thất thường của mình.

Tới chừng quen rồi đó, mỗi lần bệnh tới cái tui thấy bình thường. Ờ thì, lúc đó tui lại nhõng nhẽo với tui nhiều thêm chút thôi.

Tui nói chứ, khi đã biết chăm cho mình tốt rồi á, ai đó bày đặt hỏi han quan tâm cho có thủ tục á, tui còn chả buồn liếc mắt.

4. Bản thân mới là chỗ dựa đáng tin cậy nhất

Người ta hay nói lúc hoạn nạn mới hiểu lòng nhau… ừm thì đúng vậy á.

Nhưng mà trong tình huống một thân một mình, tui cho là lúc hoạn nạn mới hiểu bản thân mạnh mẽ hay yếu đuối thế nào. Đó là cơ hội để nhận ra nhiều thứ.

Nếu mình mạnh mẽ thì ngon lành rồi. Trong lúc khó khăn cái tự nhiên ý chí ào ào phụt ra, kiên cường cứng cỏi, dũng cảm vững vàng.

Nhưng nếu mình chỉ là một con bánh bèo dô dụng thì sao? À thì, tranh thủ cơ hội rèn luyện chứ còn làm sao nữa? Đâu có ai mới sinh ra cái tự nhiên mạnh lên liền đâu. Thánh Gióng cũng phải nhờ ăn cơm mà.

Mình cũng cần trải qua rèn luyện chứ.

Luyện để trở thành người bản thân có thể tin tưởng dựa vào.

Luyện để có thể đứng trên đôi chân này, lấy đôi vai này ra gánh vác bản thân.

Luyện để trong bất kì hoàn cảnh nào, bản thân phải là người đầu tiên mà bản thân nghĩ đến.

Để không chông chênh. Để không nghi ngờ. Để không mất niềm tin. Để không gục ngã.

Để ngẩng cao đầu mà nói rằng, đời mình là do mình chịu trách nhiệm.

Thì cái lúc phù hợp nhất để luyện là lúc bệnh á.

KẾT

Tui định viết thêm cái số 5, nhưng tui lười rồi. Tui đang bệnh mà, tui có quyền! hihi.

Nhưng tui lại nghĩ cái số 5 nên để cho ai có đi ngang đọc được thì tự tổng kết cho mình đi. Trải nghiệm á nhân ấy mà, mỗi người mỗi khác. Tui rút được nhiêu đây cho mình cũng đủ vui rồi.

Còn giờ thì tui phải nghỉ ngơi đã. Dù sao, hôm nay là ngày đẹp trời để chăm người bệnh mà 🍀

Cách Tự Làm Khổ Mình

Tui phát hiện là tui rất hay tự làm mình khổ bằng nhiều cách khác nhau. Đa phần đều núp bóng dưới các thể loại danh nghĩa: đồng cảm, sâu sắc, nặng tình, người tốt đồ đó.

Nên là với một ít kinh nghiệm nhấn chìm bản thân trong bể khổ đau, tui sẽ đút kết lại một chút.

1. Đặt bản thân vào vị trí của người khác

Đây là cách cực kì hữu dụng nhưng dễ làm nhất – lấy cảm xúc người khác gán lên mình rồi nghĩ là đó là cảm xúc của mình. Biểu hiện cực kì rõ nếu tui có các cảm xúc sau đây:

  • Tức dùm người khác: kiểu thấy chuyện bất bình cái đứng ngồi hông yên á, mắc nhảy vô nói đạo lý hông ấy khuyên lơn đồ á.
  • Tội nghiệp người khác: thấy người ta đáng thương quá đi, sao người ta tốt vậy mà phải chịu cảnh này. huhu
  • Hùa theo người khác: cảm giác tìm thấy đồng minh, muốn nhập vào lập team building đi diệt kẻ ác.
  • Vào vai anh hùng: nhục quá má ơi nhưng tui rất hay diễn vai này! Rất là hay trùm khăn quàng siêu nhân lên rồi thay mặt người yếu thế đi lụm vai ác phản diện😒
  • Tự hỏi nếu mình là họ thì mình sẽ thế nào? Rồi ôm nguyên combo cảm xúc đó về ấp ủ cho lên mầm đau khổ chơi dị đó.

2. Tự đặt kỳ vọng cao

Tui luôn có một niềm tin mù quáng nào đó vào con người. Kiểu ‘nhân chi sơ tính bổn thiện, dù sao vẫn còn người tốt’ đồ là xưa rồi. Tui nâng cấp lên.

Nếu là người tui mới quen biết thì tui sẽ tự gắng họ với vài cái nhãn như là nhìn mặt hiền lành, chăm chỉ siêng năng, gia đình gốc gác.

Nếu quen thân hơn thì sẽ đến tánh tình ngay thẳng, biết sai sửa sai, tình cảm chân thành.

Và còn một thứ nữa mà tui mới phát hiện ra: tui có một sự tư tin thần thánh là mình-có-thể-thay-đổi-một-con-người!

Tiếp theo là phản xạ mang cấp độ tiềm thức. Tức là tui sẽ tự động gán hành động tương ứng lên những người mà tui cho là sẽ, và nên, có những hành động như vậy.

Và một vài lần thành công đã giúp tui xây nên phản xạ kiên cố như tường thành – kỳ vọng trước đã, khổ tính sau.

3.Phóng đại cảm xúc

Hay còn gọi nôm na là làm quá lên đó.

Cái này dễ làm lắm. Ai cũng có trí nhớ mà đúng hông? Nhưng nếu nhớ về kỷ niệm mang tính tiêu cực thì, chẳng những nhớ được chi tiết mà còn có lồng tiếng, chèn nhạc, hiệu ứng slow motion các thứ đồ đó. Rồi gộp mấy chục ngàn cảnh lại đè lên nhau, xong bật chế độ tua vô cực.

Như còn chưa đủ phê. Tự hóa thân thành nhà phê bình phim ảnh luôn! Chèn bình luận vô. Chèn chuẩn mực xã hội vô. Chèn giá trị quan của thế giới vô. Chèn nhân quyền vô.

4. Vào vai nạn nhân

Tui rất ghét vai nạn nhân, vì sẽ chết sớm đó.

Nhưng mà trong vô thức, tui lại trở thành nạn nhân đội lốt người tốt.

Là tui sẽ trong tư thế kẻ nặng tình nên không thể bình phục, kẻ bị phản bội nên không thể tha thứ, kẻ bị bỏ rơi nên không thể vượt qua.

Ai làm cho tui khổ chớ tui chỉ muốn sống bình yên thôi mà! Là ai? Là ai?

5. Phản ứng bằng cảm xúc

Tai vừa nghe, mắt vừa nhìn, não chưa kịp làm việc là con quỷ cảm xúc lập tức hiện hình rồi.

Rồi não đình công luôn. Kệ bà cảm xúc nó làm gì làm đi. Kao mệt.

Kết

Tạm thời vầy đi. Xài nhiêu đây thôi là thấy khổ quên lối về rồi. Còn làm sao để thoát khổ á hả?

Nói sau đi. Giờ còn đang mắc khổ 😅

Đừng Để Tin Nhắn Làm Nhăn Cái Uy Tín

Tui thấy có mấy bạn có phong cách nhắn tin ngộ lắm.

Giả sử bạn cần tìm tui có chuyện gì đó thì bạn nhắn luôn cái một cái chuyện bạn cần nói đi đúng hông?

Không. Mấy bả sẽ vầy nè:

Gái ơi (nín)

Chị ơi (nín)

Em ơi (nín)

Xong cái qua bữa sau gặp tui cái hỏi sao họ nhắn tin mà tui không trả lời!

Là tui phải trả lời sao má? Ơi?

Mấy bả giải thích là mấy bả kiu tui để xem tui có rảnh hông rồi mới nói tiếp được. Ờm thì tui biết mà, nhưng tui lười hợp tác đó rồi sao?

Đây để tui chia mục ra nói cho rõ nè.

1. Ai cũng bận mà, nên mình tiết kiệm thời gian của nhau đi

Nếu tui thật sự có việc và cần liên hệ, thì tui sẽ bay vô nói thẳng cái việc tui đang cần.

Ví dụ tui chỉ nhắn đi café thôi. Thì tui sẽ nói thẳng mặt luôn là: Hey anh trai, lâu rồi không gặp. Muốn café với anh quá. Thứ bảy anh rảnh được giờ nào thì nhắn em nghe?

Hoặc là: Ê mắm rảnh khoảng 30′ hông? Tám chuyện chút coi, đang mắc nói quá nè!

Đó, là tui biết người ta bận ngày bận đêm, nên tui nói ngắn gọn ngay từ đầu để người ta sắp xếp. Như vậy mình vừa không cần ngồi đợi, mà người ta cũng chủ động thời gian và nội dung trả lời.

2. Nếu lâu rồi không gặp mà người ta chỉ nhắn tui là: Gái ơi

Thì tui sẽ run á má! Ý là: rồi cái vụ gì nữa đây? Mời đám cưới hả? Hay mời thôi nôi?

Vì run như vậy nên tui sẽ im luôn! À tui biết nhiều người lịch sự sẽ trả lời lại, nhưng tui thì không nha. Tui chỉ trả lời tin nhắn có nội dung thôi.

3. Nếu gấp thì nhắn sớm, đừng nhắn giờ giới nghiêm

10h, 11h đêm rồi còn nhắn cái gì khúc đó nữa má? Kiu ngay lúc người ta chuẩn bị đi ngủ. Kiu đúng mấy chữ: có đó hông? Gái ơi…

Là gọi hồn hay gì?

Mình có thể là cú đêm, giờ đó với mình là giờ hoạt động. Nhưng người ta là người bình thường, giờ đó có khi người ta đang lên giường rồi.

Mình lịch sự xíu đi được hông? Có cái gì thì ráng nín tới ngày mai.

Này là tui nói trường hợp nhắn tin vô thưởng vô phạt nha, còn có chuyện bắt buộc phải liên hệ thì gọi bà nó đi. Nhắn cái gì mà nhắn.

4. Dù sao người ta cũng trả lời rồi, nhưng khuya rồi

Thì mình biết điều mà ngắt cuộc nhiều chuyện của mình lại cho người ta đi ngủ nha!

Có lần bà chị kia video call tui, lúc đó tui chuẩn bị đi ngủ rồi. Tui đi rửa mặt, skincare trước mặt bả luôn rồi, bả vẫn không có dấu hiệu ngưng!

Ủa alo? Tui thể hiện chưa đủ rõ là tui muốn đi ngủ hả? Tui chưa đủ khéo léo diễn đạt bằng hành động hả?

Nhưng nếu gặp mấy người như vậy, tui nói mấy bà nghe, tắt bà cái điện thoại rồi đi ngủ luôn đi. Sáng mai nhắn lại, nói điện thoại hết pin tự tắt. Người không hiểu thì kệ họ. Người hiểu thì sẽ biết tiết chế hành động lại. Coi như mình đang dạy người khác cách cư xử với mình đi.

5. “Nhưng tui là bạn thân/ người thân/ tri kỷ/ sếp của bà mà, phải trả lời tui chứ?”

Nghĩ nhiều. 3 thể loại đầu tiên phải là những người biết tôn trọng thời gian của tui nhất. Nếu họ không biết? Uyển chuyển hoặc thẳng thừng nói cho họ biết.

Còn thể loại cuối cùng thì còn tùy chuyện. Chuyện không quan trọng thì tui cũng để qua hôm sau. Hên là sếp tui biết điều lắm, có chuyện cần gấp sẽ gọi. Không thì sẽ không bao giờ làm phiền nhân viên khi hết giờ làm việc.

Kết

Nói chung là phải tập nói không nhiều lên. Bởi vì tui biết tui càng dễ dàng bị bắt chuyện thì thời gian của tui sẽ bị chiếm dụng thành thời gian của người khác.

Tui không sợ ai giận hờn gì tui hết bởi vì tui đã chứng kiến rồi: nếu tui quan trọng, người ta không dám giận. Nếu tui không quan trọng, người ta lại càng không thèm giận.

Còn cái thể loại kêu tui mà tui không trả lời liền, rồi quay qua giận tui á hả?

Tui còn mừng nữa. Lượn đi cho tui nhờ, để khỏi làm phiền tui. Cám ơn.

Một Khi Đã Muốn Quay Về

Tui vừa xem thử tính năng recap trên Youtube và tui bị sốc vì nhận ra một sự thật đau lòng: tui sống cả năm như một con cá heo…chỉ biết nghe âm thanh để tồn tại!

Nó điểm danh những kênh tui xem thường xuyên và những nội dung tui thích xem. Tui đã hết sức chột dạ khi mà những nội dung tui thích hoàn toàn là nội dung giải trí. Và 5 kênh tui lui tới thường xuyên? Toàn bộ là audio đam mỹ!!!

Tui không phàn nàn gì với đam mỹ nhưng suốt cả năm chỉ làm đúng một chuyện là nghe đam mỹ thì khá là…sa đọa đối với tui. Thì cũng phải thừa nhận thôi. Thiên hạ nghiện Tiktok, nghiện games, nghiện pỏn, còn tui nghiện đam 😅

Tui có lý do cho cơn nghiện này nha. Cách đây lâu lắm rồi, chính nó đã giúp tui vượt qua cơn khủng hoảng hậu chia tay á. Tui không muốn nhớ lại khoảng thời gian kinh khủng đó, nhưng đại khái là nát lắm. Như thể thế giới sụp đổ á. Lúc đó tui chỉ còn biết túm vào cái phao nào mà tui túm được thôi.

Giống như những ‘sự cứu rỗi’ khác, nó trở thành thứ không thể thiếu cho cuộc sống bình thường, đơn điệu của tui. Ví dụ như sau khi đi làm về, tui sẽ hào hứng theo dõi nhân vật mới, câu chuyện mới, tình tiết mới. Cái cảm giác nằm dài trong phòng và nghe thứ mình thích đã kích thích tui vui vẻ mong chờ mỗi ngày.

Cuộc sống giản đơn bình yên là thế, nhưng những lúc tỉnh táo lại thì tui cũng không quên tâm niệm của mình…

Không cần trở thành cô gái mọi người đều yêu thích. Nhưng nhất định phải trở thành cô gái mà chính mình yêu thích.

Và tui, rất không thích tui lúc này.

Tui đã từng thích tui lúc mà lịch trình đi làm, sinh hoạt, rèn luyện, học tập của tui được lên lịch đàng hoàng. Tối ngủ đúng giờ, sáng thức đúng giấc. Trước khi ngủ sẽ làm skincare, trưa sẽ tập thể dục, sáng sớm còn biết đọc sách nữa! Chưa kể, lúc đó tui còn manh nha học tiếng TQ!

Cái lúc mà tui nhận ra là nguyên cái năm vừa qua tui chỉ vùi đầu vào giải trí á, tui chỉ muốn đập đầu một cái.

Làm như công việc nặng nhọc lắm vậy. Làm như đầu óc phải căng thẳng tính toán dữ lắm vậy. Làm như phải chịu đựng áp lực tứ phía bủa vây vậy.

Tui, đi làm văn phòng, làm công ăn lương, sống độc thân, còn không có thú cưng nữa, thì có cái mịa gì mà cần giải trí dữ vại???

Tui quá sa đọa rồi. Quay đầu còn kịp không?

Ừm, theo kinh nghiệm quay đầu mấy lần của tui thì…kịp 😅 Nhưng không được gắt quá.

Tui rút kinh nghiệm sơ sơ từ mấy lần trước. Để tránh việc sau một thời gian sống lành mạnh là tui sẽ quay về cái hố thói quen cũ một cách thẳng tưng, thì đợt này tui sẽ thay đổi một chút.

  • Đầu tiên là tui không thể xoay 180 độ trở thành phiên bản lành mạnh liền được. Tui biết là tui chỉ duy trì được ít bữa hà. Nên tui chỉ nhích nhích tí tí thôi. Bình tĩnh, đừng ham to.
  • Tiếp theo là đối phó với con nghiện âm thanh. Giả sử giờ mình chán dữ lắm rồi, mình mắc nghe cái gì đó dữ lắm rồi thì mình nghe nhạc đi, pop, rap, Russian, nhạc tần số đồ đó. Không nên ngưng nghe liền mà chỉ nên thay thế bằng cái khác đỡ sa đọa hơn.
  • Cuối cùng là duy trì. Haiz. Bài toán khó, tui chưa tìm được lời giải 😅

Nhưng mình đi bước đầu trước đi. Mấy bước tiếp theo từ từ điều chỉnh. Đi từ từ thôi, chắc từng bước một. Đi ào ào cho dữ rồi vấp té cũng dị à.

À, còn chuyện nữa quên nhắc. Chân lí kinh điển luôn.

Quay đầu là bờ, không ngờ là biển! 😅

Tức là cái việc uốn nắn bản thân này nó khó giàn trời mây luôn đó. Thành ra chuẩn bị tinh thần đi. Cố gắng đừng chết đuối là được.

Đi Một Mình Hay Đi Cùng Nhau

Tui đã trải qua vài mối tình ở tuổi đôi mươi. Có những mối tình đẹp, cũng gặp những người chỉ muốn quăng dép vô mặt. Nhưng cái chính là, tui vẫn chưa tìm được điều tui muốn. Hoặc nói, tui còn chưa rõ là tui thật sự muốn gì.

Tui sẽ có được cảm giác ấm áp với người này, rồi lại tìm được an toàn với người sau, rồi lại thấy hợp gu với người sau nữa. Có lẽ vì tui chưa có đáp án rõ ràng, nên đó là những điều tui có được qua từng giai đoạn chăng.

Ví dụ quen người này, tui không có cảm giác an toàn, nên tui sẽ tìm được điều đó ở người sau. Kiểu, thiếu gì thì sẽ gặp cái đó á.

Đến giờ tui vẫn chưa dám nghiêm túc suy nghĩ xem mình sẽ cần người như nào. Vì tui sợ…sẽ gặp họ, rồi lại mất họ.

Thật ra, tui có kinh nghiệm đối phó với khủng hoảng hậu chia tay, nhưng tui không muốn làm dày thêm nữa. Có lẽ là lớn tuổi hơn chút rồi, mệt rồi, lười rồi.

Tui nghĩ tui khá bi quan với các mối tình vì tui vẫn để bụng những trải nghiệm không vui. Cũng không hoàn toàn là lỗi của đối phương. Do cái nết của tui: chiều tui quá thì tui hư, không theo ý tui thì tui giận; kiểm soát tui 24/7 thì tui mất tự do, không hỏi han gì tới tui thì tui cho là không yêu tui; suốt ngày nhắn tin thì tui thấy phiền, không nói không rằng thì tui nghĩ là không hợp nhau. Đó, cái nết khó chó cũng hông bằng.

Nếu phải nói theo một góc độ khác, tui cũng khá tự ti. Tui không có gì đặc biệt. Tui bình thường như cân đường hộp sữa. Không thích các thể loại mấy bạn gái hay thích, makeup, túi xách, giầy dép, hoa hòe đồ đó. Nữ công gia chánh thì thôi quên đi. Tiệc tùng, bar bộng các thứ tui không đụng tới. Cũng không hay nói về mấy chủ đề như con cái, tình duyên, gia đạo. Ừm, tui cho là tui không quá giống mấy bạn gái bình thường.

Đặc biệt là tui không thích con nít. Tui nghĩ bản năng làm mẹ gì đó của tui nó bế quan rồi hoặc nó chưa từng được sinh ra.

Có lúc tui cũng cảm thấy cô đơn. Lúc đó là lúc nào tui cũng không nhớ nữa. Nhưng giờ cô đơn là cuộc sống của tui rồi. Không có nó chắc tui buồn lắm 🙂

Cuối cùng thì tui có cần ai ở bên cạnh giữa cuộc đời này không?

Có người ở cạnh hẳn là vui. Nhưng tui cũng quen đi về một mình rồi. Nên có lẽ nhu cầu đó cũng không cao.

Tui nghĩ người ta ở cạnh nhau để trao nhau ấm lạnh, bầu bạn sớm hôm, lớn lên cùng nhau, nắm tay nhau qua những ngày mưa gió. Nếu ngoài những điều đó ra, bất cứ ràng buộc nào cũng đều vô nghĩa. Con cái, thể diện, tiêu chuẩn các thứ đều không quan trọng.

Ngày xưa tui tin là người yêu nhau sẽ ở bên nhau đến cuối đời. Nhưng giờ tui nghĩ, người yêu không thể đi cùng nhau lâu. Nên đổi lại là bạn đồng hành, tri kỷ, đồng chí thì tốt hơn.

Có thể vì những cảm giác phập phồng lên xuống của tình yêu làm cho tui lo ngại. Có thể do tui chưa biết cách yêu đúng đắn như chuyên gia nào đó nói. Dù sao tui vẫn tin là phẩm hạnh, tâm tính, thế giới quan đúng đắn mới giúp người ta ở bên nhau dài lâu.

Gặp được người như vậy thì là phúc phần, là duyên phận. Không gặp được là do mình còn cần phải tu tâm.

Nên chả sao cả. Đi một mình trên cây cầu độc mộc cũng là một loại hưởng thụ bình yên.