Phòng Chống Học Ngu

Tui đã chi khá nhiều tiền cho việc học, từ việc học thêm kiến thức chuyên môn đến kỹ năng đến những thứ tui nghĩ là nên học.

Tui tự chấm điểm đam mê học hỏi của mình là 10, còn khả năng hoàn thành đam mê là 01.

Vì tui học ngu vờ lờ.

Mỗi khi nhớ lại niềm đau, người ta thường thấy xấu hổ hoặc đau khổ. Còn tui thấy lỗ đủ chỗ. Vì tui chỉ có đầu vào chứ không có đầu ra. Ý là tui đăng ký học nhưng tui vẫn không giỏi hoặc vẫn không làm được gì hết.

Tui không ghét việc học nhưng tui ghét việc học xong mà không áp dụng được, hoặc bỏ dỡ giữa chừng, hoặc đóng tiền xong rồi không học luôn. Cái này là do tâm lý ỷ vào việc đóng tiền, cho rằng chỉ cần đóng tiền xong là mình sẽ giỏi lên á. Nó tương tự như việc mua xong một cuốn sách kinh điển là nghĩ ngay rằng mình sẽ giỏi lên nhờ vào việc mua cuốn sách (chưa kịp đọc nha!) Hoặc là thu thập một nùi tài liệu hay rồi cho rằng mình sẽ giỏi lên mà chưa kịp liếc qua nhìn coi mình vừa tải cái quần gì về.

À, ba cái ví dụ ở trên, tui dính sạch bách :))

Sau những năm tháng quăng tiền qua cửa sổ, tui kiểm kê lại sơ sơ thì thấy cái số tiền mình quăng mà đem đi gửi ngân hàng thì chắc cũng lời được mấy tháng ăn không ngồi rồi chứ ít ỏi gì. Tui đau lòng quá man!

Nên là tui sẽ rút ra một số điều cần làm để kịp phanh lại trước khi tui lại muốn học ngu.

1. Trước khi gõ số thẻ, học khóa miễn phí trước

Tui luôn có suy nghĩ là học miễn phí thì có gì đâu mà học, người ta dạy miễn phí thì chất lượng cũng thường thôi. Học có phí cho nó đầy đủ, bài bản, chuyên nghiệp chứ nhỉ? Vầng. Đúng là tui có đầy đủ lý do bài bản để học ngu một cách chuyên nghiệp.

Khóa miễn phí không phải để học mà là để kiểm tra:

  • Khả năng thích nghi: coi bản thân mình có xoay sở để thích được cái skill mới này hông, ít nhất là có cảm tình gì đó với nó. Mất công đóng tiền học xong mới phát hiện mình méo thích nó nổi.
  • Khả năng hệ thống: khóa miễn phí thì có khi rời rạc nhỏ lẻ nhưng nếu mình có thể hệ thống nó lại theo một đường dây logic nào đó, chứng tỏ mình có hiểu nó, một chút thôi cũng được.
  • Khả năng tự kỷ luật: có tự dành thời gian ra học được hay không, có duy trì được lượng thời gian đó không hay hứng lên học được 1 tuần rồi nghỉ. Này gặp quài, quen dữ lắm 😒
  • Khả năng tập trung: học một skill mới trong khi không học thêm skill nào khác cùng lúc. Tránh thấy cái gì hay cũng muốn học, đăng ký cho dữ vô rồi học không xong cái nào hết.
  • Khả năng vận dụng: làm ơn học cái gì thì áp dụng liền cái đó đi coi có xài được hông. Đừng có hứng gió đông học một đống thứ rồi đem quẳng ra đồng. Xài được đi rồi nói chuyện he.
  • Khả năng sáng tạo: người ta dạy một nhưng mình phải làm được một rưỡi hoặc hai. Làm được vậy thì chứng tỏ mình có miếng năng lực trong mảng mới này rồi đó.
  • Khả năng kiên trì: 3 tháng. Tự học tự làm 3 tháng xong rồi mới quyết định là mình còn muốn duy trì hay không. Lếch được tới khúc này là mạnh tay gõ số thẻ được rồi đó.

2. Trước khi chuyển khoản, sửa lại cái tư duy

Mua khóa học chứ không phải mua thành công.

Cái khúc mua thì dễ lắm, tới cái khúc học mới có chuyện nè. Là giờ mình mới có đi chợ mua nguyên liệu à, về còn phải vô bếp sơ chế nguyên liệu. Cái khúc sơ chế là phải sơ chế đúng, sơ tầm bậy ăn vô ngộ độc. Rồi mới nấu. Cái bước nấu còn phải biết nấu cái gì trước cái gì sau. Rồi còn nêm nếm. Rồi còn bày ra trang trí.

Cùng là miếng đậu hủ, có người đem về chiên, có người nấu lẩu, có người xào, tui đem hấp, rồi mới có cái để ăn. Khóa học cũng giống như miếng đậu hủ vậy đó. Mua về rồi không có nghĩa là mình ngon rồi, giỏi rồi. Phải lăn vô học hành, nghiên cứu, áp dụng. Vậy đó mà có khi còn chưa ra được thành quả. Có người có dĩa đậu hủ xào cay, có người đốt luôn cái bếp.

Vậy nên, phải đả thông tư tưởng là mua khóa học mới là bước đầu thôi, bước dễ nhất. Hành trình thật sự sẽ bắt đầu trong lúc mình học. Chưa kể hành trình đó dẫn mình về đâu còn chưa biết nữa nha. Tức là học xong cũng chưa chắc có làm được hay không nữa. Ở đó mà mơ mua xong là thành công luôn.

Phải làm thử, làm sai, sửa lại, làm tiếp. Cứ lặp đi lặp lại như vậy cho tới khi làm được. Rất vất vả. Rất mệt mỏi. Rất áp lực đó.

Không có thành công bằng việc mua khóa học. Khóa học chỉ mở ra cánh cửa thôi. Sau cánh cửa là cái gì thì phải dấn thân, phải lao vô chìm nổi trong đó. Mình không có cánh cửa của Doraemon, mở ra một cái là tới đích liền đâu.

Nếu không thể hiểu được điều này thì đút cái thẻ vô bóp đi.

3. Trước khi học ngu, học trì hoãn khôn

Có nhiều khóa học marketing kiểu gần hết thời gian rồi, quyết định lẹ đi á. Gặp nhiều lắm mà cứ sập bẫy quài à.

Bình tĩnh. Nó còn ở đó, có chạy đi đâu mà lo.

Trước khi học, phải tìm hiểu thông tin đã. Dành vài ngày, vài tuần ra tìm hiểu các thông tin xung quanh. Đọc review, so sánh các khóa học tương, tìm hiểu người dạy, tìm hiểu haters. Để chi?

Mình phải hiểu là mình đang học cái gì, với ai, có xài được hông, có phù hợp với mình hông.

Có khi người ta đang dạy kiến thức luyện thi đại học, mình mới học lớp 6, rồi vô học cái giống gì? Rồi cái người dạy mình người ta có uy tín hông, có kinh nghiệm hông, bản thân người ta có xài những thứ người ta dạy mình hông? Rồi nếu gặp người vip pro quá, nói cái gì trên trời dưới đất ai cũng khen hay nhưng mình hông hiểu gì hết, thì mình có nên học hông?

Rồi còn phải tự kiểm điểm lại nếu nó là skill mới, mình không học liền thì mình có bị làm sao hông? Không có skill đó ngay bây giờ thì mình có bị ảnh hưởng gì xấu đến lương bổng, ăn ở hông?

Thấy cái gì đó lạ lạ là bắt đầu nhảy dựng lên, mắc học dữ lắm rồi, mắc giỏi dữ lắm rồi, nhào nhào đi đăng ký là tiêu nha. Có khi đó là dấu hiệu của sự hối hận sau này đó.

Cái gì cũng phải từ từ. Quyết định vội vàng thường là quyết định nông nổi. Quyết định nông nổi thường dẫn đến hậu quả mang tính tội lỗi 😒

KẾT

Tạm thời vầy đi. Làm đủ hết thì thấy cũng hơi khôn lên rồi đó. Chủ yếu là phải bình tĩnh, giữ đầu óc tỉnh táo trước cám dỗ. Ai cũng đang lợi dụng tâm lý sợ thua kém, sợ đi sau, sợ lỗ, sợ mất của mình để đưa mình vào vòng tội lỗi của chính mình.

Nên nhớ, người bán không có lỗi. Lỗi ở người ngu.

Đừng Gọi Tên Tôi Nhé Bạn Thân Hỡi!

Hồi học đại học tui có quen một bà chị bằng tuổi tui. Hẳn rồi, chỉ trưởng thành hơn tui, sâu sắc hơn tui, biết nhiều hơn tui. Nên là chị í dạy dỗ tui đủ thứ.

Hồi đó tui ngu ngơ mơ màng lắm. Chỉ nhào vô dẫn dắt cho tui khôn lớn dù tui không hề có nhu cầu. Tui lúc đó thấy chỉ dễ thương nên chỉ muốn làm bạn với chỉ thôi. Thì cũng hợp nhau nhiều thứ lắm, tung hứng đồ dữ lắm. Nhưng có một cơn sóng ngầm mà tui vô tình và cố ý bỏ qua.

Chỉ rất hay thao túng tui.

Giờ nhìn lại mới biết chứ hồi đó tui cứ nghĩ là do chỉ thương tui, muốn tui sớm trưởng thành thôi. Tui đã có một giai đoạn trưởng thành vừa vui vừa sóng gió biết bao.

Chỉ sẽ luôn kì vọng ở tui điều gì đó mà bản thân tui cũng không biết! Nếu tui vô tình đáp ứng được thì chỉ cho là tui trưởng thành. Chỉ vui. Nếu tui làm không khớp thì chỉ giận tui và tui méo biết lý do! Nên tui luôn trong mode thấp thỏm lo âu sợ làm phật lòng chỉ.

Chỉ thích tui lắng nghe và tui luôn làm vậy vì tui ít nói lắm. Nhưng chỉ không hài lòng. Chỉ bắt tui phải nói chuyện với chỉ nhiều hơn. Thật ra tui cũng có cố gắng á. Nhưng mà khi tui cố chia sẻ điều gì đó với chỉ thì chỉ phản hồi bằng một giọng giễu cợt hoặc trêu chọc hoặc chất vất. Tui nhát mà, nên là tui không dám nói nữa. Chỉ lại giận. Thế là thỉnh thoảng tui lại phải thấp thỏm xem tui có…không nói gì làm chỉ phật lòng hông!

Cũng có những lúc chỉ công nhận sự cố gắng của tui, là những lúc chỉ gặp khó khăn, thất tình, buồn phiền gì đó, tui luôn hết sức an ủi chỉ. Những lúc chỉ bệnh, tui chăm sóc chỉ còn kỹ hơn là tui chăm tui nữa. Ờm, hình như chỉ có những lúc như vậy tui mới thấy mình có giá trị trong mắt chỉ thôi.

Nếu có ai đó đụng tới chỉ, tui sẽ không màng gì hết mà đứng ra bảo vệ chỉ. Tui đã từng làm vậy với…con bạn thân của tui lúc đó! Chỉ hiểu lầm nhỏ bạn thân tui với người yêu chỉ hú hí với nhau. Tui đăng bài nói này nói nọ, chửi bới nhân văn con bạn tui luôn mà. Cũng may là sau khi tui hối hận, đi xin lỗi nhỏ bạn tui thì bả cũng tha thứ cho tui. Hic.

Chỉ mở miệng nhờ tui làm cái gì, thì cho dù có thức sáng đêm tui vẫn sẽ làm cho chỉ. Cũng không thiếu những lần thức sáng đêm hầu chuyện chỉ, nghe chỉ kể chuyện tình yêu tình trường, than vãn gia đình cuộc sống.

Tui đi học bằng xe đạp và tui chưa bao giờ để chỉ chở tui. Chỉ cũng thích được chở và coi đó như điều hiển nhiên.

Tới lúc chỉ đi làm, chỉ nói thấy trong công ty người ta mang đồ ăn trưa theo ăn, chỉ cũng muốn ăn trưa ở công ty nhưng chỉ thích ăn đồ ăn tui nấu. Thế là ngày nào tui cũng thức sớm đi chợ nấu cơm cho chỉ mang theo đi làm.

Tui có món gì đẹp chỉ sẽ hỏi xin hoặc nói dèm làm sao đó để tui tự mình tặng cho chỉ. Trong đó có 2 món tui rất thích nên tui nhớ quài. Vì chỉ không hề trân trọng nó. Một cái áo sơ mi màu vàng tui thích, lần đầu đi may luôn, chỉ mặc được vài lần gì đó. Một cái kính mát lần đầu tui mua, tui thích dữ lắm, chỉ làm gãy.

Tui không tiếc của. Tui tiếc tấm lòng. Vì tui luôn trân trọng giữ gìn cẩn thận những thứ chỉ không còn xài nữa mới cho tui, như là cái bìa sơ mi hay là tờ giấy nháp chỉ viết bài thơ.

Một câu nói của chỉ có thể ảnh hưởng đến tinh thần của tui rất rất lớn. Chẳng hạn như, có lần chỉ nói sao chị thấy cuộc sống của em chỉ toàn quay quanh người yêu em không vậy. Tui lúc đó đang có một mối tình xinh đẹp và tui đang cảm thấy cực an toàn vì tui được yêu (sau những tháng ngày xách dép yêu chỉ), thì tui đã bị ảnh hưởng tới mức tui bắt đầu…ngó lơ người yêu để tìm cho mình khoảng trời tự do! Coi ngu hông?

Thiệt hại nhất chính là cái tư tưởng muốn vừa độc lập vừa được yêu đó đã góp phần dẫn đến sự biến mất của người yêu tui, biến mất không để lại lý do. Còn tui thì mất cả 5 năm trời để hồi phục.

Tui nghĩ là tui đã vắt kiệt sức lực và tâm lực của tui lúc đó ra để làm bạn với chỉ.

Sao lúc đó tui si chỉ dữ vậy cà? Có thể là do tui chưa từng có một người bạn đàng hoàng nào 🙂 Ừm, đúng vậy đó. Tuổi thơ của tui chưa từng vui. Tui luôn bị bạo lực mềm, bị lợi dụng. Nên tới lúc tui gặp một người muốn tui tốt lên và khát khao tui trưởng thành thì tui đã vui và biết ơn dữ lắm.

Lần này tui đánh giá cũng là bạo lực nhưng theo một cách tinh tế hơn, và tui cũng đã học được nhiều bài học cho mình.

Cũng may là sau bao nhiêu tích tụ tui cũng có lúc thoát khỏi sự kiểm soát của chỉ. Những lúc đó, chỉ nói với tui một câu đau lòng hết sức: sao không có chị mà em vui dữ vậy?

Chị ấy vẫn không nhận ra là không có chỉ, cuộc đời tui nó vui vẻ thoải mái biết bao nhiêu. Tui đã mệt vì những suy nghĩ chỉ áp lên tui, tui đã mệt vì những sâu sắc chỉ truyền dạy cho tui. Tui mệt.

Điều làm tui tự hào nhất là tui đã dũng cảm, à không, thật ra lúc đó tui quá chai sạn đến nỗi tui không thèm nghĩ đến việc chỉ sẽ nghĩ gì hay sẽ buồn hay không, tui block chỉ cái một. Sau cú block đó, tui thở một hơi. Tui được giải thoát rồi.

Và chị ấy, khi thấy tui rời đi, cũng không cố gắng tìm hiểu lý do :)) Như thể chỉ nghĩ, chắc tui khùng, tui so đo gì đó với chỉ, như những lần chỉ nhận xét khi thấy tui làm gì đó mà chỉ cho là tui bắt chước chỉ :))

Được mấy năm yên tĩnh, chỉ mời tui đi đám cưới. Lúc đó tui nghĩ là thôi tui cũng ổn hơn rồi, nên là tui nghĩ kết giao lại thử xem sao. Thì tui nhận ra chỉ vẫn vậy à mấy má ơi. Chỉ vẫn đòi hỏi được quan tâm, đòi hỏi được yêu thương theo cách mà tui đã quá quen.

Rồi tui chính thức mệt lần thứ, ừm, lần mấy hông nhớ nữa, là lúc chỉ gọi tui nhưng chỉ toàn kể chuyện…người yêu chỉ! (sau đám cưới thì chỉ làm mẹ đơn thân) Chỉ không cho tui gặp mặt người yêu chỉ vì chỉ sợ có huông tan vỡ, vì chỉ trân trọng người này dữ lắm. (Theo lời chỉ á, là người yêu nào mà chỉ giới thiệu cho tui thì cũng đều chia tay hết! haha.) Là tui đang độc thân nha, tui không quen biết người yêu chỉ nha, nhưng vì chỉ đang vui cái chỉ toàn kể chuyện của chỉ với người yêu chỉ thôi, méo quan tâm là tui chỉ cười trừ, cười gượng. Vì mấy cái chuyện chỉ kể, chỉ cười haha trong khi tui không có thấy nó mắc cười chỗ nào á. Chỉ méo quan tâm nha. Tui lịch sự lắng nghe vài lần, xong tui thấy…lãng phí thời gian quá đi, rồi tui né chỉ dần dần.

Sinh nhật tui chỉ không chúc mừng. Nhưng mở miệng ra là nói nhớ tui, muốn đi chơi với tui! haha. Nói nhớ tui, hỏi thăm tui đc 3 câu: dạo này sao, có gì mới hông. Ủa, dị là có 2 câu à chớ :)) Xong quay qua kể chuyện của chỉ tiếp. Là nhớ tui hay nhớ thùng-rác-tui?

Chỉ sẽ không bao giờ nhận ra chỉ đã mất dần những mối quan hệ từng tốt đẹp như thế nào. Vì đó không phải là lỗi của chỉ. Chỉ luôn tự hào là chỉ trong sáng lắm, tâm hồn chỉ đẹp lắm, chỉ sống thật lắm. Ờ.

Vậy để tui làm người tính toán so đo cho. Để tui làm người xấu cho. Để tui đóng vai ác cho.

Ít ra người xấu còn được sống cuộc đời của mình mà không phải làm vai phụ bên lề trong đời người khác. Vai ác nên không cần những yêu thương giả danh, những quan tâm danh nghĩa. Vai ác chỉ cần ác với người khác nhưng tốt với bản thân mình.

Tui nghĩ là tui cũng có lỗi. Nên tui sẽ nghiêm túc trách kỉ, sẽ nghiêm túc nhắc nhở bản thân tỉnh táo, sẽ nghiêm túc sửa sai.

Để không trở thành thảm lót đường nữa.

Và tui cũng sẽ ôm tui của ngày đó, nói với tui rằng: tui đã sống tốt.

Cuối cùng, khi tui nhận được tin nhắn rủ đi chơi của chỉ ngày hôm qua, tui chỉ nhếch mép. 🙂

Sống Trước Đi Rồi Tính

Hồi tui còn trẻ, tui cũng khá liều mạng á. Đặc biệt là lúc chạy xe. Có lần ông bạn đồng nghiệp nói tui là, anh chạy 60km/h mà còn không thấy được cái đít xe của em đó :))

Cũng không phải tới lúc đi làm cái nết tui nó mới vậy. Hồi còn học đại học, tui mượn xe của ông anh kia chạy quá tốc độ, bị cảnh sát hốt vô kiểm tra giấy tờ. Xuất sắc luôn quý dị ơi, không có giấy tờ xe, không có bằng lái xe nốt!

De lại thêm chút nữa tới khúc học cấp 3. Lúc đó bà thím tui vì muốn dạy tui chạy xe mà đưa tui cái xe chồng bả mới mua, tui mới biết chạy chập chững thôi nhưng cũng kéo ga cho đã, xong tới khúc quẹo cái không biết giảm tốc độ. Tui đâm vô giữa cây cột điện và cây cột cờ luôn. Hên là không chạy luôn xuống sông. Tới giờ chân tui vẫn còn vết sẹo tổ chảng của ngày đó.

Rồi tới lúc đi làm cũng bị quẹt xe mấy lần, hên là không lần nào nghiêm trọng. Nhưng càng về sau tui càng thận trọng hơn. Bởi vì tui sợ.

Tui sợ lỡ có một ngày tui ngã xuống thật, mẹ tui biết phải làm sao bây giờ. Tui cũng không thể tự huyễn hoặc mình là có ông bà độ mãi được. Có những lúc mình chạy xe rất cẩn thận rồi nhưng vẫn có người chạy ẩu tông vào mình. Cái này không tránh được.

Cứ nhìn thấy mấy vết trắng xuất hiện ngày càng nhiều trên đường làm tui nghĩ, sao sinh mạng con người có thể dễ dàng bị lấy đi như thế?

Hồi đó tui từng nghĩ, chẳng thà tui té chứ tui không nỡ tông vào con chó con mèo nào chạy ngang đường. Tui nghĩ tụi nó dễ chết hơn con người. Nhưng mà, tui đã quên mất một điều, con chó con mèo chết thì chủ của nó có lẽ không sao, nhưng nếu tui chết thì gia đình tui chắc chắn có sao.

Mặc dù tui vẫn không nỡ, tui vẫn luôn nhắc mình là trong mọi tình huống vẫn phải ưu tiên an toàn của mình. Đó không phải chỉ vì một mình mình, còn vì mẹ mình nữa.

Lớn hơn rồi, trách nhiệm không chỉ dừng lại ở việc nuôi sống bản thân nữa. Mà còn phải đảm bảo bản thân sống lành lặn và khỏe mạnh. Vì tui ý thức được, nếu tui phải nhập viện, tui chịu đựng 1 nhưng mẹ tui và gia đình phải chịu đựng 10.

Một lời nhắc nhở nhẹ nhàng vậy thôi. Nhân dịp hôm nay tui không mặc áo mưa đi làm và bị dính mưa, nên giờ tui thấy hơi mệt 😒

Viết Gì Không Quan Trọng

Lúc mới manh nha quay lại viết thì tui có hỏi bà bạn Tím của tui là tui nên bắt đầu viết ở đâu. Tui kể tình hình, tính nết, nỗi sợ hãi đám đông của tui cho bả. Cái bả cho tui vài hướng, trong đó có Bear Blog. Đó là một nền tảng viết blog đúng chất Chỉ Riêng Mình Ta của Nguyễn Hưng luôn a. Là tui có thể viết thoải mái trên đó và không có đứa nào đọc được, trừ phi tui quăng link.

Nhưng tui không tha thiết lắm. Vì nó chán ngắt. Mâu thuẫn ha? Ý là cái đứa vừa than ở đây ồn ào quá ngày hôm qua đâu rồi? 😒

Từ từ. Để tui sắp xếp từ ngữ đã. Vì sao tui chọn viết trên đây mà không phải là Bear Blog?

Tui không muốn ở ẩn hoàn toàn đâu. Tui vẫn muốn có ai đó vô tình, có duyên làm sao đó, thấy được tui. Tui không giỏi duy trì mối quan hệ đâu nhưng tui vẫn thích cảm giác có ai đó trên đường đi.

Hồi còn Yahoo! 360° á, tui hay lượn lờ từ blog này qua blog khác để đọc. Đôi khi bắt gặp vài blog hay lắm luôn. Tui hông nhớ hồi đó có hiện lượt đọc hay lượt like gì hông nữa, nhưng tui nhớ là chủ blog không có trả lời comments nhiều và blog vẫn hay. Tui ngưỡng mộ lắm. Nên tui cũng mò mẫm làm blog cho mình. Xong cái tui…không duy trì nó nữa. Giờ nghĩ lại, tui tiếc hùi hụi. Bởi vì tui thích cái không khí blog ngày đó dữ lắm.

Substack là nền tảng có không khí và mục đích sử dụng khác hoàn toàn. Nhưng tui nghĩ tui có thể dùng nó theo kiểu của mình. Là tui cũng sẽ hiện diện, đứng ngồi đâu đó trong góc của mình, ai đi ngang thấy thì chào một tiếng, không ai thấy thì thôi. Nhưng ít nhất là tui không bế quan và tui biết tui có phần trăm nào đó được nhìn thấy.

Cái suy nghĩ này đặt cho tui một áp lực nhẹ là phải hiện diện, nhưng tui tắt hết notifications để đảm bảo là tui không đu thành tích nữa. Vậy là tui vừa rèn được kỷ luật nhờ sự điểm danh với thế giới bên ngoài, vừa giữ được yên tĩnh cho mình.

Nếu chọn Bear Blog, tui sẽ lười viết vì tui không có thói quen viết nhật kí. Có thể bạn sẽ nói là thế sao không nghỉ viết luôn cho rồi, làm vậy chi cho cực dị?

Tui cũng từng hỏi tui câu đó.

Thật ra không phải là tui không viết được, tui không giỏi duy trì mà thôi. Khi tui chuyển từ góc độ tại sao phải viết thành tại sao tui không thể duy trì một điều gì đó thì tui không thần thánh hóa cái việc viết lách nữa.

Thay vào đó, tui chỉ nghĩ là tui đang rèn luyện để có một thói quen. Và tui cần một vài công cụ hỗ trợ tui vì tui cực kỳ vô kỷ luật 🙂

Một trong số những công cụ đó là điểm danh.

Tui không thể điểm danh với mình tui được, thế là tui chọn cái nơi công cộng này. Tui biết chắc chắn có ai đó ngoài kia sẽ vô tình nhìn thấy tui ở đây nhưng họ không lên tiếng thôi.

Bạn có biết cái cảm giác hàng ngày đi ngang ngã ba, thấy một bà cụ ngồi hóng mát dưới bóng cây thiệt là vui vẻ, cái mình sẽ cảm thấy vui lây, rồi sau đó như một thói quen, ngày nào cũng muốn thấy bà cụ ngồi ở đó, chẳng để làm gì, chỉ để biết là hôm nay bà cũng vui vẻ y như vậy, còn hôm nào không gặp là mình sẽ tự hỏi ủa bà đâu rồi. Tui có cảm giác đó đó. Và tui muốn làm bà cụ đó!

Hiện diện ở thế giới này 🪴

Cách Li Bản Thân với Tiếng Lao Xao

Thật ra năm ngoái tui đã bắt đầu viết trên Substack rồi. Tui khá chăm chỉ lúc đó và đã đi được một đoạn đường ngắn. Ý là tui kiếm được gần 60 subs trong hơn một tháng á.

Sau đó, như một lẽ hiển nhiên, tui sập bẫy.

Bẫy 1: chìm ngập trong tư tưởng viết để kiếm tiền

Substack đầy rẫy người viết để kiếm tiền và họ đang chỉ cách kiếm tiền cho những newbie. À thì ai cũng biết là họ kiếm tiền từ những newbie đó đúng hông? Biết thì biết nhưng lời hay ý đẹp của họ tràn lan cả ra, muốn phớt lờ cũng khó.

Thế là tui bị nhấn trong đó. Ngày ngày đêm đêm tui sẽ thấy những người bạn mới của tui trên này nói về chiến lược, nội dung, xây dựng. Giờ giờ phút phút lướt feed tui sẽ thấy nùi nùi những notes và post dạy kiếm tiền, khuyến khích kiếm tiền, tẩy não để kiếm tiền.

Ý tui là, kiếm tiền không xấu. Mà thật ra ý định lúc đó của tui cũng là học theo họ vì tui cũng muốn kiếm tiền a. Nhưng mà ở một nơi như thế này, tui bị ngộp.

Tui ngộp vì đọc quá nhiều nội dung tương tự nhau, chỉ khác cách hành văn. Tui chỉ mới có ngo ngoe có ý định kiếm tiền thôi, là lập tức bị quăng vô một hồ nước lớn toàn cá mập sẵn sàng nhai sống tui!

Tâm lý tui yếu, tui lại mới bắt đầu nữa, dĩ nhiên tui chịu hông nổi.

Từ chỗ bơi chụp chủm, tui…buông lơi theo dòng đời luôn!

Bẫy 2: liên tục so sánh bản thân với người khác

Ai cũng nhắc, ai cũng truyền cảm hứng, ai cũng khuyến khích là không nên so sánh bản thân với người khác. Nhưng mà tui thề là chỉ cần đọc mấy cái note kiểu như: “Tui đã kiếm được $500 trong tháng đầu ở đây, 3 tháng sau, tui kiếm được $10.000. Bạn có thể làm được như tui, chỉ cần bạn bắt đầu!” là tui sẽ sốc tới nóc rồi lập tức đeo kính lọc con nhà người ta vô liền.

Tui không so sánh không được! Tui không làm được đâu, tui phải so sánh.

Dù tui biết đó có thể là lời thoại marketing hoy, đó có thể là người ta đã kiếm được từng ấy ở nền tảng khác rồi mới qua đây, đó có thể là ti tỉ lí do khác, nhưng tui vẫn không thể khiến mình bình tĩnh được.

Vì tui là con người bình thường chưa trải qua tu luyện, tui dễ bị kích động bởi tiền bạc.

Tui đã ngưỡng mộ họ biết bao nhiêu. Càng như vậy, tui càng đẩy tui xuống vị trí xa hơn, rằng biết chừng nào tui mới được như họ nhỉ?

Bẫy 3: tui chưa đủ tốt

Cái này bắt nguồn từ cái nết so sánh với người khác. Sau đó tui đã trấn tĩnh lại, tui nghĩ là tui chỉ nên so sánh với bản thân tui thôi.

Và tui làm vậy thật.

Tui so sánh lượt tương tác của những note và những post với nhau. Bài sau mà ít tương tác hơn bài trước thì tui sẽ thất vọng!!!

Ờ, là vậy đó. Tui hơi mệt với bản thân tui.

Mấy cái sự so sánh này xuất hiện nhiều tới nỗi, tui cứ cảm thấy tui đi thụt lùi trong khi sự thật là tui viết có tiến bộ.

Bây giờ đọc lại những bài viết ngày đó, tui còn thắc mắc là làm sao mà tui viết được vậy nữa mà.

Nhưng tui lúc đó, giữa mênh mông hoang mang và nghi vấn, không thể điều chỉnh suy nghĩ được. Dù tui biết lý thuyết là tui đang ở trong quá trình, tui phải tin tưởng vào quá trình, tui vẫn không thể áp dụng.

Bẫy 4: đi theo dàn bài để phù hợp thị hiếu đám đông

Tui đã tham gia cộng đồng của một bạn writer khá nổi về mặt viết online. À là tui tưởng bở má ơi, tui bị bắt vô đó! Chuyện đó nói sau, cái chính là tui đã điều chỉnh cách viết của mình theo gợi ý của bạn để bài viết của tui thu hút hơn.

Nó có hiệu quả thật. Vì tui đọc bài sau khi được góp ý xong, tui thấy dễ hiểu hơn hẳn.

Đó là mặt tích cực. Mặt tiêu cực là, tui không còn viết theo bản năng mình nữa.

Điều đó làm tui bức xúc ngầm nhưng tui không nhận ra.

Mặc dù lúc đó mang tiếng chia sẻ giá trị, nhưng tui còn đang tập tành viết mà, thì cái nết cái tật nó sẽ tự động lòi ra. Nhưng tui phải ém nó lại, chỉnh sửa nó, chuyển hướng nó qua cái khác.

Đó là lúc tui cảm thấy tui giả tạo vãi cả ra. Tui phải giấu mình đi, phải fake it til make it, phải gồng lên để thể hiện cho người khác thấy là: tui có giá trị nè nha, tui đang chia sẻ cho bạn những thứ hay ho nè nha, tui là người thú vị nè nha.

Tui mệt vờ lờ.

Tui thật ra đã có thể làm khác đi. Chẳng hạn như viết cho mình ở một nơi khác. Mà cách làm này cũng đã được nhiều writers nhắc nhở rồi. Chỉ là, tui đã dồn hết tâm sức cho những thứ khác, và tui không viết cho mình nổi nữa!

Bẫy 5: áp lực sáng tạo nội dung

Rất là áp lực luôn. Vì ngay từ đầu tui đã có thể viết note khá ổn rồi (này là điểm mạnh của tui, giỏi mô phỏng a) nên là tui sẽ luôn yêu cầu mình phải viết note từ mức ổn trở lên. Nếu tui không viết được hoặc không có ý tưởng thì tui sẽ nản, sẽ nghi ngờ bản thân, sẽ so sánh mình với hôm qua, bla bla.

Thành ra dần dà viết không còn vui như những ngày đầu nữa. Nó trở thành gánh nặng tui phải hoàn thành mỗi ngày. Phàm cái gì là gánh nặng thì tới lúc cạn kiệt sức lực tui cũng dễ buông lắm.

Thật ra, chả có ai thúc ép hay bắt tui phải làm cái gì tốt cả. Chẳng qua bản thân tui làm quá lên thôi. Tự tui không thể chấp nhận được thành phẩm tệ hại của mình. Tự tui đưa ra chuẩn rồi tự tui mệt.

KẾT

Đây đều là những cái bẫy tui tự sập. Tui đã bắt đầu sai và đi sai đường. Tổn thất nó gây ra cho tui khá là nặng, chủ yếu là về mặt tinh thần. Tui đã mất tự tin, tui đã mất động lực, tui đã mòn ý chí.

Giờ bắt đầu lại, tui chọn con đường khác. Tui không đu theo số liệu nữa. Tui không quan tâm ai quan tâm tui nữa. Tui không chăm chút thành phẩm nữa. Tui không dòm ngó sự nghiệp của ai nữa.

Tui sẽ chỉ viết cho mình tui thôi. Và tui sẽ luôn viết thật.

Tui không cần bản thân thú vị hay giỏi giang. Tui cần bản thân cảm nhận và có thể gọi ra được tui đang cảm thấy thế nào.

Viết vì vui. Không viết vì danh.

Đây hẳn cũng là một kiểu rèn luyện đi.

Ồn ào quá rồi. Tui muốn yên tĩnh.